Cuộc chiến của mỗi người!
Hình như có duyên xem phim của Christopher Nolan một mình. 3 năm trước cũng rùng mình rời Bitexco trong xuất chiếu muộn nhất của Interstellar, trước đó là Trilogy Batman, Inception rồi Memento và hôm nay là Dunkirk.
Có những lý do mà ngay từ khi đọc thông tin về phim cách đây mấy tháng đã rất háo hức, một là sự trở lại của Chrisopher Nolan, và 2 là lại một thể loại nữa mà Nolan chưa bao giờ làm, phim về chiến tranh.
Với mình phim chiến tranh là những cơ hội tốt nhất để nhìn về lịch sử, để thấy được những bài học của quá khứ và hướng về tương lai. Có những bộ phim, xem không phải để giải trí mà xem xong để hiểu hơn về thế kỉ mà chúng ta sinh ra. Những bộ phim còn lớn hơn cả chính chúng ta, có quá nhiều thứ đổ ập về khi xem xong mà không cắt nghĩa rành mạch được.
Phim chiến tranh nhưng không có quá nhiều cảnh bạo lực, chiến đấu máu me giáp lá cà, lời thoại cũng cực kỳ tối giản, nhưng không khí quạnh lại. Đến hết phim rồi mà mình thấy nhanh quá, ngẩn ngơ nán lại đến cuối cùng để đọc được câu credit mà Nolan gửi gắm cho những cuộc đời có ảnh hưởng từ sự kiện Dunkirk
Không khí phim căng thẳng lắm nhưng thấy môi mình giãn ra thường xuyên thành những nụ cười ở nhiều khoảnh khắc thấy tình người nhân văn quá. Phim KHÔNG kể về câu chuyện của ai cả, cũng không phải chỉ kể về sự kiện Dunkirk với hơn 400,000 quân nhân của 2 đất nước Pháp, Anh bị mắc kẹt ở một eo biển chờ quân Đức ập đến trong Chiến Tranh Thế Giới Thứ Hai. Bộ phim còn lớn hơn thế nhiều mà ngôn ngữ thiển cận của mình không cắt nghĩa nổi.
Cảnh gần cuối khi một người dân mù đứng phát bánh mì cho những quân nhân may mắn sống sót, ông cứ liên tục:
- Well Done, boys…well done
- Tất cả chúng tôi làm chỉ là cố gắng giữ lấy mạng — một anh quân nhân gần như là thất vọng nói, đáp lại đó, người đàn ông vẫn kiên định:
- That’s enough, boy! That’s enough
Nếu mục đich của cuộc đời là chỉ giữ được cái mạng, người ta sẽ chọn cách nào? Cứu quân “ta” trước, bỏ mặc quân đồng minh? Đạp lên tất cả để giữ mạng mình? Chọn cứu giữ mạng của người khác bằng thế mạnh của mình? Lao đầu vào chiến tuyến để cứu mạng người khác? Hay đơn giản là đứng ngoài chào đón họ bằng tách trà nóng và chiếc bánh mì phết mứt?…

Giữa những hỗn loạn cảm xúc đó, có một ý này không hiểu sao chạy qua, mình cố gắng bắt lại thế này. Hôm trước mình đã rất tức giận với bài viết hồ đồ của 1 cái page “đàn ông lên” nửa mùa. Nỗi tức giận đến mức mình nghĩ đã có thể xả thành câu chữ tuôn xuống bàn phím. Vì sự hời hợt và cả vô trách nhiệm với những con chữ. Đây không phải lần đầu tiên mình bức xúc với page đó, nhưng lần này nó về một người đã chết với góc nhìn chẳng biết là cố tình đi ngược lại đám đông hay viết vội để kịp theo dòng thời sự câu like. Hôm nay xem phim xong, mình bớt giận đi nhiều.
Mình thôi tức giận về cái page kia vì thấy không đáng là vì vậy! Ai lại tự cho mình cái quyền phán xét người khác khi bản thân không ở trong cuộc chiến đó cơ chứ. Chester đã vật lộn với cuộc chiến của anh ấy, nhưng vẫn cất biết bao lời ca thiết tha để trở thành một mảnh tuổi trẻ rực rỡ của biết bao cuộc đờ. In the end, it matters!
Có những bộ phim khiến chúng ta người hơn, có những bộ phim nhất định phải xem lại với một số người, giống như mình đã và đang cùng bạn xem lại những bộ phim quan trọng với mình trong suốt hơn 3 năm qua. Sẽ xem lại với bạn lần 2, ở đúng định dạng IMAX mà bộ phim được thực hiện nhé.
P/S1: Oscar không ưa Nolan, nhưng đến phim này thì biết đâu đấy.
