Lí do chọn nghề làm bánh

Tình yêu và những chiếc bánh

Mình với chàng thường cùng nhau về quê vào những ngày cuối tuần. Hôm đó ( 11 tháng 7)về nhà Chàng, thế nào mà Chàng lại máu me kinh doanh thế. Ăn cơm trưa xong mình, Chàng và em gái Chàng nghiêm túc ngồi lại với nhau theo sự chỉ đạo của Chàng quây bàn tròn và đưa ra chiến lược kinh doanh. Bọn mình định bán đồ ăn nhanh, mình lại nghĩ ngay đến pizza mặc dù nó chẳng phải đồ ăn nhanh gì cả. Mình nói ra làm pizza cỡ nhỏ ăn sáng và mọi người đều không thấy khả thi chút nào vì Pizza là loại đồ ăn khá sang nên mở quán thì sẽ thích hợp hơn.

Chiều hôm đó Chàng xuống nhổ mạ hộ nhà Mình. Sau khi ăn xong bữa cơm tối đạm bạc xong Chàng ra về. Hai đứa mình đứng ở cổng tâm sự một lúc. Hiểu được phần nào hoàn cảnh gia đình Mình, ý định kinh doanh của Chàng lại trở nên mạnh mẽ hơn. Mình biết là Chàng thương Mình và gia đình Mình nhiều lắm. Chàng nói : “ Anh muốn được giúp đỡ Mẹ em phần nào, muốn nhanh chóng kiếm được tiền để nuôi em ăn học”. Mình cũng hiểu được phần nào nỗi niềm của Chàng và cũng biết là khởi nghiệp vất vả lắm, đâu phải dễ kiếm tiền, quan trọng là Chàng đam mê và thực sự có niềm tin ở nó. Lắm lúc Chàng vì nghĩ nhiều mà bệnh trào ngược lại tái phát, thương chàng mà chẳng biết làm sao. Chiều hôm sau lên Hà Nội Chàng có nói với Mình về ý tưởng này, kể từ ngày hôm đó ngày nào Chàng cũng nghĩ đến Pizza mặc dù ở bên Mình. Chàng kêu Mình học làm bánh Pizza và còn Chàng tìm hiểu những điều cần thiết để mở được một nhà hàng. Thế là ngày nào hai đứa cũng lao đầu vào cái laptop tìm hiểu này, tìm hiểu nọ với một tinh thần đùng đùng khí thế.

Một tuần trôi qua, bọn mình lại về quê và lao vào tìm địa điểm. Sau một hồi suy tính bọn Mình quyết định xuống Ấp Đồn thăm dò thị trường và quyết định đặt địa điểm tại đó. Tìm chỗ này, chỗ khác, rồi lại hỏi dò giá cả xem sao. Mặt bằng thì đắt, đất lại chặt muốn tìm một địa điểm tương đối good đúng là chẳng dễ dàng gì. Hôm sau hai Mẹ con Chàng đi gặp người quen và xem địa điểm, giá đắt cắt cổ rồi nghe mọi người nói mở cái này không khả thi, đắt… rồi các kiểu. Cộng thêm cái vụ làm bánh dở ẹc của Mình khiến mọi người lại càng không mấy yên tâm khiến Mình cảm thấy nản dần. Về phần Chàng thì vẫn quyết tâm lắm. Chàng thấy Mình như vậy cũng động viên nhiều, Chàng cùng Mình làm bánh, thẳng thắn góp ý, tuy không ngon cũng khích lệ động viên để Mình có niềm tin và cố gắng nhiều hơn.Chàng còn cho Mình đọc những bài viết chia sẻ kinh nghiệm của các anh chị trong nghề đi trước, thất bại cũng nhiều nhưng cuối cùng với niềm tin và lòng ham học hỏi anh chị ấy cũng thành công. Đôi khi, Chàng gửi cho Mình những nguồn trang tài liệu học làm bánh rất hay, có Chàng giúp đỡ như này Mình sẽ có nhiều thời gian làm bánh hơn và chẳng phải vất vả tìm kiếm.

Tuần tiếp theo, hai đứa Mình đi tìm nguyên liệu và thiết bị máy móc. Tin vui cho đầu tuần là Chàng đã hỏi mua được máy làm Pizza cones với giá rẻ so với ban đầu xem tận một nửa. Hai đứa vui mừng khôn tả, như vây số vốn đầu tư cũng ít hơn, niềm tin và quyết tâm mở cho được Nhà hàng lại càng mạnh mẽ. Nhân tiện niềm vui ban sáng, buổi chiều hai đứa Mình quyết định đi ăn thử Pizza cones đã từng gây sốt tại Hà Nội. Đến nơi mới thấy, quán đúng là quá nhỏ, nhỏ hơn nhiều so với trên ảnh, cũng không đẹp lung linh như trên ảnh nữa. Bọn Mình gọi hai cốc coca với hai cái pizza cones, ngồi uống hết hai cốc nước, tia hết mọi ngóc ngách của quán mà vẫn chưa thấy có pizza nữa. Cuối cùng sau 30p chờ đợi thì ẻm pizza xinh xinh cũng ra lò. haha. Cắn một miếng ăn thấy hơi chua chua, tưởng sốt cà chua bị chua như mình làm hôm trước cố ăn tiếp, ăn được vài miếng đổi với Chàng. Chàng ăn cũng kêu hành có mùi, đành bỏ, mình thì kịp đánh chén vài miếng ngon lành cơ mà cũng chả ngon lành gì. Ăn còn không ngon bằng hôm trước Mình làm nữa. haha. Tự tin thế! Thế là chuyến đi không uổng phí mặc dù phải đi hơn chục km để ăn chiếc pizza không mấy ngon lành. Buổi chiều hôm đó, hai đứa lượn khắp Hà Nội tìm mua nguyên liệu và máy móc, cả dọc đường “ hoa tiêu” với “ xe ôm” cười không ngớt.

Thế đấy nghề làm bánh của Mình sẽ bắt đầu từ tình yêu này. Trên hết mình Mình có niềm tin mãnh liệt ở bản thân, Chàng và gia đình. mình nghĩ không nhất thiết là phải đi học bất kì một lớp học làm bánh chuyên nghiệp hay nghiệp dư nào hết, đơn giản chỉ là những thất bại được coi là trải nghiệm, sự rút kinh nghiệm sẽ cho ta những công thức quý giá. Mình sẽ bắt đầu từ đây

Hà Nội, ngày 22 tháng 07 năm 2015

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.