Mối Tình Đầu Của Nàng Bọ Cạp (Ngự tỷ giang hồ)


Mình ít khi đọc tiểu thuyết ngôn tình Trung Quốc, nhưng lại rất mê những bộ phim cổ trang hoành tráng của đất nước đông dân nhất thế giới này, nằm ngay phía trên đất nước hình chữ S của mình thôi. Song, nghe dân mạng truyền tai nhau, thì đây là cuốn truyện ngôn tình rất dễ thương, nên cũng lân la đọc thử, cái nghiền luôn.

Lục Song của “Ốc sên chạy” hài hước, Quân Tắc của “Chờ một ngày nắng” lạnh lùng thì nam chính trong “Mối tình đầu của nàng Bọ Cạp” lại dịu dàng. Mỗi chàng trai khác nhau, cảm nhận về tình yêu cũng khác nhau, điểm chung duy nhất của họ chính là hy vọng có thể được cùng người con gái mình yêu sống đến già, mang lại cho cô gái ấy một ngôi nhà ấm áp.

Diệp Chí Linh viết Mối tình đầu của nàng Bọ Cạp để kể về Kỳ Quyên — “cô nàng hổ báo” trong bộ ba Kỳ Quyên, Tiêu Tinh (trong tác phẩm “Chờ một ngày nắng”) và Vệ Nam (trong tác phẩm “Ốc sên chạy”).

Kỳ Quyên làm gì cũng vô cùng dứt khoát, nhanh-gọn-lẹ, tác phong mạnh mẽ bá đạo, là tiêu chuẩn phụ nữ mà mình hâm mộ nhất.

Một Kỳ Quyên thông minh sắc bén — mệnh danh là bà hoàng trong giới luật sư (gợi mình nhớ tới cô Eri trong Conan), một Kỳ Quyên biến thái — lưu trữ một đống phim cấm trong ổ F, một Kỳ Quyên trẻ con đáng yêu — đi làm rồi vẫn thường xuyên luyện đi luyện lại Thám tử lừng ranh Conan, một Kỳ Quyên hiếu thảo — yêu mẹ hơn mạng sống của mình, một Kỳ Quyên độc mồm cay nghiệt — yêu ghét rõ ràng, không chút giả tạo (*mắng người nghe đến sướng tai :”>*), một Kỳ Quyên kiêu hãnh tự cường — không cần sự giúp đỡ của bất kỳ ai, nhất là cha mình… tất cả đều làm nên một Kỳ Quyên mà hầu như không ai có thể ghét.

Mình vẫn ấn tượng nhất về Kỳ Quyên sau khi gặp tai nạn và đối mặt với cái chết của người mẹ mình yêu thương nhất.

Một Kỳ Quyên ngày xưa bị xe đâm mà vẫn cười nói mình cuối cùng cũng hiểu thế nào là parabol.

Một Kỳ Quyên tự đấm liên tục vào ngực mình khi nghe tin mẹ qua đời đến mức máu thấm đẫm qua những dải băng.

Một Kỳ Quyên không cần ai khuyên nhủ an ủi cũng có thể tự mình đứng lên, dứt khoát tuyên bố tính mạng mà mẹ đã trao này sẽ không bị lãng phí — thề rằng ít nhất phải mạnh mẽ mà sống, vang dội mà sống để mẹ trên trời cao có thể tự hào về cô.

Thế nhưng khi thấy giọt nước mắt lặng thầm rơi trên gối của Kỳ Quyên sau khi nói lời đó… không một ai hay, không một ai biết, cũng không ai nhìn thấy được một khắc yếu đuối ấy của cô.

Chính lúc đó, mình thật sự mong sẽ có một người nào đó nhìn thấy giọt nước mắt kia, dịu dàng lau nó đi, sau đó dịu dàng ôm Kỳ Quyên vào lòng. Bởi Kỳ Quyên khi ấy thật sự cần có một người như vậy, thế nhưng khi ấy, người đó vẫn chưa xuất hiện trong đời cô. Lục Song thì chỉ có thể quan tâm đến cô như một người chị em của Vệ Nam, thế nên anh cũng không thể làm được điều đó.

Thế cho nên, mình vẫn mong chờ câu chuyện dành riêng cho Kỳ Quyên, để thấy một người con trai có thể mang đến hạnh phúc cho cô gái mạnh mẽ ấy xuất hiện.

Và Ôn Bình đã đáp ứng được mọi mong mỏi của mình. Khi Ôn Bình lần đầu xuất hiện trong Chờ Một Ngày Nắng, mình cũng không ngờ Ôn Bình lại là nửa kia của Kỳ Quyên, lúc đó chỉ cảm thấy anh chàng này là chuẩn đàn ông dịu dàng hoàn mỹ chuyên đóng vai nam phụ kinh điển trong mọi drama kiểu nữ chính yêu nam chính lạnh lùng xấu tính =)))) ban đầu cũng tưởng anh sẽ thành người thứ ba đáng thương chen vào mối quan hệ của bạn nhỏ Tiêu Tinh và Thẩm Quân Tắc, ai dè anh chỉ xuất hiện để đệm bước cho vai trò chính của mình trong bộ thứ ba~

Lần thứ hai anh xuất hiện trong Chờ Một Ngày Nắng, mình hết sức ấn tượng trước sự biến thái dễ thương của anh — anh chàng với hình tượng hoàn mỹ kia thế mà lại mê đồ ngọt, hám ăn vô cùng, trước mặt phụ nữ mà vẫn mặt dày gọi sáu món ngọt cho mình rồi xử gọn một lượt =)))))) quả thực là một nét điểm xuyết khiến anh trở nên đáng yêu gấp bội.

Trong ngoại truyện của Chờ Một Ngày Nắng cũng đã đề cập đến mối quan hệ yêu hận chồng chất giữa độc giả Kỳ Quyên và đại tác gia Thịt Kho Tàu Ôn Bình ~ cũng chính là điểm khởi đầu của mối quan hệ của hai người.

Bước sang Ngự Tỷ Giang Hồ hay Mối tình đầu của nàng Bọ Cạp, hình tượng của Ôn Bình càng trở nên hoàn mỹ hơn, hoàn toàn xứng đáng để sánh vai với vị nữ vương trong truyền thuyết kia.

Nếu Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên (Vi Vi Nhất Tiếu Khuynh Thành) có một đại thần Tiêu Nại thì Mối Tình Đầu Của Nàng Bọ Cạp (Ngự Tỷ Giang Hồ) cũng có một đại thần Ôn Bình xuất quỷ nhập thần. Bạn Ôn Bình của chúng ta sinh ra trong một gia đình quyền quý giàu có, thế nhưng vì ước mơ và đam mê mà tự tách ly gia tộc, tự mình xây dựng sự nghiệp, tuổi trẻ tài cao, mới hai mấy tuổi đã thành tiến sỹ mỹ thuật, tranh vẽ ra bức nào bức nấy đều có thể đem đi đấu giá, hơn nữa còn hành nghề viết văn tay trái, lại còn là đại tác gia vạn người yêu (hận) =))) đồng thời còn đi làm giảng viên đại học, hướng dẫn thạc sỹ (mèn ơi, tiền đâu anh để cho hết). Một thiên tài như thế nhưng không hề kiêu ngạo, vừa chu đáo vừa trầm tĩnh lại dịu dàng đến từng phút giây. À, thế như sự dịu dàng của anh cũng không làm người đọc buồn chán, vì ẩn sâu sau bộ dạng “hiền lành thật thà dễ bắt nạt” kia là một cá tính phúc hắc, gian ác, đen hơn bình mực =)))))))))

Thật ra mà nói, về mặt kịch tính, drama và sâu lắng thì rõ ràng cả Chờ Một Ngày Nắng vàMối Tình Đầu Của Nàng Bọ Cạp đều không thể so với Ốc Sên Chạy. Thú thật là có lẽ mình sẽ còn yêu bộ này của chị Quyên hơn nếu nó thêm một chút kịch tính vào nữa. Cách mà má Điệp giải quyết vấn đề dường như quá nhẹ nhàng và chưa đủ thỏa mãn người đọc. Nhưng vì đây là dạng văn nhẹ nhàng ấm áp nên thật ra như thế cũng không sao, riêng mình cũng thấy thỏa mãn lắm rồi.