Nếu như chưa từng gặp anh
Đọc tựa đề sách “Nếu như chưa từng gặp anh“, con bé liền bang cho một câu: “sến quá!!!” Con bé trốn tránh hiện tại đấy, trốn tránh cái kí ức 4 năm về trước chợt ùa về trong cái đầu còn đầy ngổn ngang của nó. Con bé nhìn vào tựa đề cuốn sách mà cứ cười ra nước mắt, ngày đi hội sách, gặp cuốn sách mới này ở gian hàng Tiki thế là out.
Con bé nghe rất nhiều, các bạn trẻ hiện nay truyền tai nhau các câu nói về tình yêu, ví tình yêu như chuyến xe buýt, ví tình yêu như ăn cơm, ví tình yêu như một cây kẹo mút, ví tình yêu giống như một ly cafe sữa….nói túm lại thì ai yêu rồi cũng “sến” cả.
Con bé từng tin rằng, ừ tình yêu đẹp và dễ thương như vậy đấy.
Con bé từng tin rằng, nó cũng sẽ có cuộc tình lâu dài và lãng mạn bên chàng hoàng tử của đời mình.
Ừ thì con bé từng là đứa suốt ngày chỉ biết học, học, và học.
Ừ thì con bé không biết nên phải nói chuyện với các cậu chàng như thế nào. Một con bé chỉ biết thu mình trong chiếc kén mà không chịu ra. Đến khi con bé bung mình để bay đi thì số phận cho con bé gặp người ấy.
Đậu vào cái trường toàn lũ “đực rựa”, nhưng lại may mắn (không biết may mắn hay không) vào khoa số nữ cũng tương đương nam. Kể cũng không tệ. Con bé cũng may mắn có thân hình tròn tròn, cái mặt Doremon coi cũng được, miệng thì cứ kêu tròn dễ thương mà (nhưng con bé lại muốn dáng chuẩn như người mẫu cơ). Con bé gặp anh.
Anh hơn con bé một khóa, anh học rất giỏi, anh là lớp trưởng, anh có giọng nói rất ấm…túm lại trong mắt con bé lúc đó, thông tin về anh phải nói là rất Mr. Perfect.
Nói chung là, lần đầu tiên con bé thích một người đó. Nói chung là, con bé chưa biết mặt người ta mà đã xớn xác nói thích người ta đó. Nói chung là, con bé hấp tấp quá, vì ngưỡng mộ một hình ảnh quá hoàn hảo mà để cho cảm xúc chi phối hết lý trí của con bé.
Sau này con bé tự nhủ; giá như chưa từng gặp anh, con bé sẽ có mối tình đầu đẹp hơn; giá như chưa từng gặp anh, con bé sẽ cười tươi hơn; giá như chưa từng gặp anh, con bé sẽ tin cuộc đời hơn…anh đã làm thay đổi cả cuộc sống của con bé, từ thói quen ngồi ghế gần cuối ngoài cửa sổ trên xe buýt, đến thói quen nghe nhạc không lời, loại nhạc lúc trước mới nghe là con bé đã ngủ gục ngay rồi, thế mà bây giờ, con bé thường lôi ra gặm nhấm loại nhạc này mỗi lúc buồn (đúng là tự kỷ mà)…
Hôm nay đọc được cuốn sách mới này, bình thường không thích đâu, con bé sợ ngồi khóc sau khi đọc một cuốn sách nào đánh trúng tâm trạng nó lắm. Con bé chỉ thích tì đến những cuốn tiểu thuyết trinh thám, những cuốn truyện thiếu nhi để mà cười khúc khích; hay lại loay hoay vào những cuốn tài liệu học tiếng anh mà con bé thường đặt trên các web bán sách online.
Thế nhưng sau khi đọc xong, con bé không hề chảy một giọt nước mắt nào. Phải chăng thời gian qua lâu rồi nên những vết sẹo cũng mờ dần. Con bé cám ơn thời gian lắm lắm, vì đã chữa lành vết thương cho nó. Nó cố tìm quên đi hình ảnh anh, nó cố khiến cho cuộc sống của mình bận rộn, nó làm được rồi đó, nó vui lắm đó…Nhưng tại sao chữ “vui” cứ nghẹn lại trong cổ họng con bé, ừ thì vui, nhưng con bé cũng rất cần có người quan tâm con bé, có người hiểu được một đứa khó hiểu như con bé, có người luôn ở bên mỗi khi con bé gặp khó khăn trong cuộc sống.
Những suy nghĩ vẩn vơ, linh tinh cứ luẩn quẩn trong đầu con bé. Thôi, con bé làm việc tiếp đây.
Ai muốn đọc cuốn “Nếu như chưa từng gặp anh” của cô tác giả trẻ xinh đẹp Thủy Annna thì tìm đọc thử đi nhé, vừa nhẹ nhàng, vừa êm đềm lắm. Nếu như không gặp anh, thì con bé sẽ không trưởng thành được như vậy đâu
(Bạn đọc Tiki)