Truyện đam mỹ: Diệp Gia


Tên đam mỹ: Diệp Gia

Tác giả: Triệt Dạ Lưu Hương

Thể loại: Hiện đại đô thị, hình cảnh x hình cảnh (x hắc bang), nhất thụ nhất công (trá hình đa công), ngược luyến, HE (happy ending), đam mỹ

Độ dài: 15 chương + 4 phiên ngoại

Giới thiệu:

Trong mùa muôn hoa rơi rớt và héo rũ ấy, họ quen nhau. Vẻn vẹn một cái nhìn đã quyết định cả cuộc đời về sau. Có lẽ bởi anh trốn tránh, vờ hờ hững để quên đi mảng ký ức không nên có này; có lẽ bởi anh nhát gan, không đủ dũng khí mà đẩy người anh yêu vào vòng tay cô gái khác. Nhìn cậu kết hôn, nhìn cậu có con. Nhìn cậu từ một cô nhi nay đã gia đình đề huề.

Thế nhưng, anh nào có hay, cậu vẫn hằng chôn sâu bóng hình cậu thật sự yêu thương vào đáy lòng. Để rồi khi bắt gặp bốn con chữ “W, H, H, L”, mọi thứ mới hoàn toàn tan rã. Kén nhộng bấy lâu anh tạo ra khóa kín chính mình, bỗng chốc bị rạch toang…

Hai người họ, một là đội trưởng đội phòng chống ma túy biên giới, một là cảnh sát cơ trí xuất thân cô nhi. Trong vụ án truy bắt tội phạm này, đã không chỉ là đấu tranh cho chính nghĩa, mà còn là cuộc đua của tình yêu.

Tất cả đều cùng day dứt về hai chữ hạnh phúc…

—————————————–

Khóc, khóc thật nhiều, chẳng biết là đã khóc từ lúc nào và khóc bao lâu, chỉ biết là từng câu từng chữ cứ chầm chậm lướt qua, còn nước mắt thì cứ chảy dài. Dạo này ta hay giới thiệu mấy bộ quái quái nhỉ. Có lẽ tại dạo này tâm trạng cũng quái quái chăng? Chẳng biết nữa. Lại là hiện đại, không hẳn là trinh thám nhưng cũng là phá án, lại là ngược luyến và… lại thanh thủy văn =]]]]]

Anh nghĩ rằng như thế mới là hạnh phúc, vậy là cứ đẩy em đi, đẩy đi càng lúc càng xa khỏi mình. Giúp em làm mai với một người con gái khác, bảo vệ em không để cho em vào tổ hành động, mang đến cho em, hạnh phúc của một gia đình thật sự. Yêu mà không dám thừa nhận, tự dối mình dối người đau khổ biết bao. Nếu nói người đau khổ nhất vể thể xác là Diệp Gia thì có lẽ sự dằn vặt đớn đau trong tâm hồn, Dịch Vĩ là người gánh nhiều nhất. Còn với Đàm Văn, cái sự điên cuồng kia đã không còn gì diễn tả được nữa rồi.

Cảm nhận của mỗi người khác nhau và một bộ đam hay như vậy có lẽ tự bản thân đọc thì mới cảm nhận được sâu sắc nhất. Còn đối với ta mà nói, câu chuyện này đã quá ngược rồi đi. Cái sự đau đớn khi nhìn thấy tình yêu bị biến thành thù hận mất đi lý trí đã hành hạ Đàm Văn. Quãng thời gian xa cách dài đằng đẵng một cách tuyệt vọng của Dịch Vĩ với Diệp Gia thật khiến người xót thương. Thần thể tàn tạ bị hành hạ của Diệp Gia cứ hiện lên trong đầu, không sao xóa đi được. Và cái chết trong sự tiếc hận của Đàm Văn, tình yêu của hắn sao lại tuyệt vọng như vậy? Yêu một người đến điên cuồng không bao giờ là có lỗi, chỉ đáng tiếc là cái sự điên cuồng ấy sao lại quá điên đi. Mọi sự khổ đau đấy, ai mới là người có tội? Tất cả những đau khổ ấy Diệp Gia đều phải cố gắng vượt qua chỉ vì một lời hứa: “Tôi sẽ trở về.” Yêu, yêu nhiều như vậy rồi, ta còn muốn gì nữa đây? Cuộc sống vốn dĩ không công bẳng a.

Kết cục của chuyện không thể phán là HE, những chí ít thì cũng đã cho ta được khóc trong nhẹ nhõm sau một hồi vật vã. Có thể không mấy mãn nguyện nhưng kì thực thì đúng là: “Cảm ơn anh, Diệp Gia, cảm ơn anh đã trở về.” Khóc một hồi như vậy, hạnh phúc nhất có lẽ là khi đọc phiên ngoại, bởi vì ta biết, Diệp Gia vẫn còn đó, thật sự đã trở vể, còn sống và ngày càng khỏe mạnh lại.

Như đã nói, đáng tiếc nhất, và theo một số người cũng là đáng hận nhất, đáng thương nhất, chính là cái kết dành cho Đàm Văn, ta luôn tự hỏi, nếu hăn không chết, sẽ thế nào nhỉ? Vì kì thực cho dù người gây ra tất cả là hắn, ta cũng không hận hắn vì hắn chỉ đơn giản là quá yêu đến mất lý trí mà thôi.

“Nothing I must do
Nowhere I should be
No one in my life to answer to but me

No more candlelight
No more purple skies
No one to be near, as my heart slowly dies

If I could hold you one more time
Like in the days when you were mine
I’d look at you till I was blind
So you would stay
I’d say a prayer each time you smiled
Cradle the moments like a child
I’d stop the world if only I could hold you
one more time

I’ve memorized your face
I know your touch by heart
Still lost in your embrace
I dream of where you are

If I could hold you one more time
Like in the days when you were mine
I’d look at you till I was blind
So you would stay
I’d say a prayer each time you smiled
Cradle the moments like a child
I’d stop the world if only I could
hold you one more time
One more time.”