Viết cho ngày không có gì để viết

Đôi khi có những ngày chẳng biết phải làm gì, chỉ ngồi đó, nhấm nháp chút cafe và nghe nhạc.

Đôi khi muốn viết nhưng chẳng biết viết gì. Thôi thì viết lại những gì đã làm được khi bắt đầu học lại sau một kì nghỉ dài.

Cũng chả nhớ mình bắt đầu học lại khi nào, chắc giữa tháng 8 (cứ cho là vậy), thì đến nay cũng đã 96 ngày.

Thực sự rất khó khăn khi bắt đầu học lại vì lỗ hổng kiến thức quá lớn (tự nhận ra cái ngu của mình), thực sự khó khăn khi chả nhớ tí gì vềlập trình, giải thuật điều khiển … Bên cạnh đó là nỗi lo về sự tiến bộ của các bạn sau một kì. Thực sự là khoảng cách quá lớn.

Cảm giác mọi người đều đã học xong hết các môn và bàn đến chuyện tốt nghiệp cũng làm lòng ai khẽ thắt lại (mặc dù tỏ ra chẳng quan tâm gì — mình tự chịu những gì mình làm).

Cảm giác khó chịu khi thằng có lòng tự trọng cao lại chẳng gây được sự chú ý cho ai cả khi mà xung quanh ai cũng quen thuộc và biết rành về lập trình.

Cảm giác lo sợ khi đăng kí một đống môn học để rồi bị bỏ hết và mình lại phải học chậm ngay cả trong kì chính, chắc phải ra trường trễ rồi.

Cảm giác xa lạ với nhưng người bạn đã gắn bó lâu nay, khi họ đã có những người bạn mới, trong khi mình gần như xa lánh mọi người quá lâu kể từ khi vào hội.

Cảm giác những người khác đang dần vượt qua mình du trước đó họ thua mình một khoảng rất xa.

Cảm giác mình còn thua kém cả mình từ hồi năm nhất: anh văn, vẽ mạch, lập trình, sự hứng thú và dám chấp nhận cái mới. Có vẻ như làm LCH trưởng quá lâu làm mình có cảm giác mình luôn luôn đúng, sợ cái sai. Việc học lại những thứ mình rành rõi từ hồi năm nhất, thậm chí là trước khi vào đại học làm cho mình thực sự khó chịu — khó chấp nhận mình ngu như thế.

Mắc bệnh ảo tưởng về những gì mình có thể làm được, mặc dù nó chỉ bé như cây tăm. Cũng có mặt tốt vì có hứng làm nhưng thể hiện quá những cái nhỏ nhoi trước những người có kinh nghiệm chỉ như trò cười.

Lười đi học, học không có kế hoạch chi cả, bỏ học — bỏ thi riết thành thói, giờ lại cảm thấy lạ lạ khi đi học. Cũng chả biết sao, người khác hỏi cũng chỉ tự ngụy biện cho cái ngu của mình.

Thích ở nhà hơn so với đi ra ngoài, ít giao tiếp, cũng tốt nhưng mà ở nhà thì lười học, mà vô Lab ngồi thì ngại gặp thầy, chả biết sao, chắc là do cảm giác thua kém. Mặc dù trong Lab có nhiều đồ chơi hơn.

Nói túm lại cái xấu trong 96 ngày qua:

Cảm giác thua kém, sợ trễ học — cũng tốt vì còn biết sợ.
Làm việc không kế hoạch, thiếu suy nghĩ kĩ — cảm tính quá nhiều.
Hoàn toàn quên hết kiến thức đã học — ngu toàn tập.

Tuy nhiên nghĩ lại cũng có một mớ cái tốt, đã làm được (tuy chỉ là một phần nhỏ bé so với người khác):

Đọc được cuốn sách gần 600 trang tiếng anh về ROV — kiến thức thu được tuy nhỏ nhưng cũng đáng hoan ngênh cái tính kiên nhẫn của mình. Khi cảm thấy thua kém và không được xem trọng thì cũng tốt.

Không nhớ gì về lập trình đôi khi cũng hay, vì học cái mới khác hẳn cái cũ thì sẽ không ảnh hưởng bởi cái cũ.

Chịu khó mày mò con STM32F3 từ chỗ không biết gì: I2C, SPI, nhất là gửi nhận máy tính, rất khó để tìm hiểu lại từ đầu, sai tùm lum nhưng ít ra cũng làm được.

Làm tương đối tốt cái IMU với Kalman mặc dù không có code mẫu. Tự học cũng tốt, nhưng nếu có người chỉ hoặc chịu khó xin code anh chị thì có lẽ tốt hơn. Cũng hơi lười nên thường xuyên gặp thầy hoặc lên Lab cũng tạo áp lực cho mình xíu.

Thôi thì giờ bắt đầu với việc nhỏ trước:

Mỗi ngày lên trường hoặc lên Lab cho quen, không ở nhà.
Bắt đầu lại từ đầu với con F4, không xài thư viện HAL. Nghe có vẻ cực nhọc — đi hỏi nhanh hơn.
Bớt nói lại những gì mình định làm và đã làm.
Kiểm tra lại chuyện tiền bạc thường xuyên hơn.

Cái quan trọng là mỗi ngày phải lên trường hoặc lên Lab.

Mấy cái trên cũng có vẻ không khó quá, để tránh phải trạng thái “Ok, tốt rồi” mới đọc tức thì.

Kì sau sắp xếp lịch học tốt hơn là được — tối nay gọi mẹ hỏi tiền.

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.