Quá khứ là quan trọng

Thức trắng cả 1 đêm để đi từ video âm nhạc này đến video âm nhạc nọ, thế rồi lên lại Facebook và — lần đầu tiên trong đời — đọc lại từ đầu đến cuối.

Mình nhận ra một vài điều:

  1. Rốt cuộc trải qua bao nhiêu lần suy sụp trầm cảm mà sao bản thân chưa học được bài học nào, chưa tiếp thu được vào sâu trong cốt lõi con người được kinh nghiệm nào.
  2. Quá khứ và kỷ niệm là rất quan trọng. Nhìn vào đấy để sống tốt hơn cho tương lai chứ đừng vạ vật.
  3. Giữ record về ngày qua ngày tốt hơn nữa để còn có thể đọc lại được.

Xuất phát điểm từ việc đọc lại Facebook cũng là để tìm lại bài thơ thằng hề là chính.

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.