Chạy trốn – Miên Du Đà Lạt


Ôi, cái lưới tình lồng lồng mênh mông

Con kiến chẳng tha, con muỗi cũng tròng

Ta ôm tim đá, gan bằng thép

Chạy trốn tình yêu vốn chẳng mong

Thôi hãy để tôi được một mình

Để tôi cười với ánh bình minh

Để hồn cô đọng. khi chiều xuống

Để được làm thơ khóc. chuyện tình

Tôi trốn đời tôi, tôi trốn tôi

Trốn dòng nước vội vàng rơi trôi

Trốn đời tình phụ trong oan trái

Chôn dấu tình tôi một góc trời

Thôi hãy đi đi, đừng hỏi tôi

Tim tôi đã đóng hết ngăn rồi

Tinh yêu sợ lắm, tôi không dám

Chỉ muốn lặng căm, sống hết đời

Thôi hãy đi đi, hãy đi đi

Tình yêu! thôi chớ nói năng chi

Tôi đem phong kín đời cô lẻ

Gói những giọt buồn, dấu biệt ly!

Show your support

Clapping shows how much you appreciated Hùng Hà’s story.