Hoàng tử bé

Cách đây gần 2 tháng, tôi chơi một trò chơi trên facebook mà học sinh trung học nào có xài facebook đều thử qua một lần. Thời trung học, tôi thấy nó trẻ con quá nên không chơi, hay nói đúng ra là không thèm chơi. Khi lên đại học rồi, sau một cuộc trò chuyện với 1 bà chị cùng tuổi, tôi nhận ra rằng người ta rất dễ phán xét người khác là trẻ con hơn, ít kinh nghiệm hơn ở bất cứ độ tuổi nào vì họ luôn muốn bản thân trưởng thành hơn người khác. Đôi khi, họ cũng quên mất là mình cũng trẻ con biết nhường nào.

Hay lân la trên mạng, follow mấy lão mấy mụ viết hay, like mấy trang nghe có vẻ trải đời tâm lý buồn vật vã như Nghĩ, Mann Up, Wingman, Alpha Art, iambep, vân vân và mây mây từng để học cách trở thành một người trưởng thành, một người đàn ông đúng nghĩa cũng như một chàng trai đô thị kiểu mẫu. Nhấn mạnh chữ đô thị rồi để đó.

Detach-ment xem khá được, lão giáo thỉnh giảng Henry đã ném vào mặt lũ trò sự bức xúc của việc đồng hóa mọi lúc mọi nơi ngày càng gia tăng trong xã hội bằng các phương pháp marketing. Phương thức đồng hóa của marketing vô cùng đơn giản, bản chất nằm ở 2 từ: identity và mind. Nhiệm vụ của marketing là định vị những cái identity vào cái mind của người tiêu dùng để họ luôn cảm thấy thiếu thốn ở bản thân, để rồi phải đi tìm kiếm một sự lấp đầy ở bên ngoài.

Càng tìm thì càng thúc đẩy lợi nhuận của các doanh nghiệp. Và nỗi đau của con người bắt đầu trở thành một nguồn tài nguyên béo bở để khai thác, để kiểm soát và để cai trị như những con robot bằng cách tiêm vào ngày càng nhiều identity hơn nữa thông qua trường học, gia đình, bạn bè, xã hội. Như là “phải xinh đẹp, phải đẩy đưa, phải nhõng nhẽo thì mới có trai theo”, “phải có sự nghiệp, công việc người ta mới tôn trọng”, etc.

Các thông điệp dường như muốn nói lên một điều: là chính mình, thì chả tốt đẹp gì, chỉ khi trở thành một chuẩn mực của xã hội thì mới bắt đầu được yêu thương, công nhận. Và tình yêu, giờ chỉ là một thứ xa xỉ với vô số điều kiện lớn bé.

Nhiều người cũng chống lại sự bành trướng của qui trình đồng hóa này, nhưng lại bắt đầu thiết lập một quy trình đồng hóa mới bằng tự do ý chí của mình qua những chuẩn mực về cách sống, cách làm việc, cách ước mơ và bắt đầu áp đặt nó vào người khác.

Chừng nào các vấn đề xã hội được giải quyết bởi con tim chứ không phải cái mind lập luận phân tích nữa, thì lúc đó may ra chúng ta sẽ không tạo ra chuỗi vấn đề từ việc mong muốn giải quyết các vấn đề nữa.

Trở lại vụ trưởng thành gì đấy phía trên, chắc không cần thay rượu cho bình đâu nhỉ. Đó cũng chính là thông điệp mà ông già Antoine de Saint-Exupéry muốn nhắn nhủ: nhìn bằng trái tim, vì con mắt không thể nhìn những thứ vô hình được.

Tình cờ thôi, tôi vào thư viện, nhớ đến cái post bà Joey trả tôi khi chơi trò chơi đó trên facebook, và cũng nhớ đến một đợt vào thư viện thấy một cô bé mượn một quyển sách màu vàng, ráng đọc lướt thật lẹ rồi nhanh nhẩu nhét vào cặp. Tôi muốn tìm quyển màu vàng ấy, ngờ đâu lại tìm được quyển màu vàng này. Còn lời bà Joey nói, tôi không để tâm nhưng nhớ ra thì để ý:

Đọc đi rồi em thấy em y chang đó Phúc

Có nét y chang, kiểu thế thật. Cơ mà y chang kiểu này thì dễ thương thật

Sài Gòn, 
 12.07.2015

Like what you read? Give HoangPhuc Le a round of applause.

From a quick cheer to a standing ovation, clap to show how much you enjoyed this story.