Linh tinh về người Hoa

Từ khi qua Châu Âu, tôi cảm thấy tôi hiểu người Hoa thêm một chút.

Vì gương mặt tôi được sinh ra như thể được khắc lên ba chữ “biết tiếng Hoa”, nên hầu như những người gốc Hoa ở đây đều trìu mến 你好 (Nihao — Hello) với tôi. Tất nhiên tôi cũng rất lịch sự đáp lại bằng tiếng Hoa, kết quả có lần tôi được một chị chủ quán cho nhiều thịt bò hơn bàn kế bên. Cách họ chào đón đồng hương đôi khi khiến tôi … cảm động.

Sự thật là người Hoa rất đoàn kết và có tinh thần dân tộc rất cao. Đơn cử như cái “nghiệp đoàn” sủi cảo ở đường Hà Tôn Quyền nhà tôi chẳng hạn. Lâu lâu tranh giành khách, cãi lộn đánh nhau sứt đầu bể trán thì có thật, cơ mà giá tiền thì … lên đồng lòng lắm. Nếu như thế không đủ thuyết phục để bạn gọi đó là đoàn kết, hãy nhìn cách “nghiệp đoàn” làm nails ở Mĩ cạnh tranh nhau về giá xem.

Xa hơn, ngày nhỏ cứ tới hè tôi lại xách cặp ra Sùng Chính hội quán (hội người Khách Gia, một nhánh người Hoa ở Sài Gòn) để đi học. Họ mở lớp miễn phí cho con em người Hoa học tiếng Hẹ để bảo tồn tiếng nói và văn hoá Khách Gia. Chi phí vận hành lớp học được tài trợ bởi nguồn tiền từ thiện của người giàu gốc Hoa, những người mà ngày thường keo kiệt đến nỗi vắt không ra được một giọt nước. Ngoài ra chưa kể những học bổng cho con em hiếu học nữa.

Vài hôm trước tôi đọc ở đâu đó câu hỏi “Vì sao Việt Nam không thể giàu hơn hay bằng Trung Quốc, hay các nước mà người Hoa chiếm đa số như Đài Loan, Hong Kong hay Singapore?”, trong khi suốt chiều dài lịch sử người Việt chẳng thua kém gì người Trung Quốc về phát triển đất nước. Tất nhiên là vế trong khi phải được đánh giá lại về độ đúng đắn, tuy nhiên cá nhân tôi nghĩ rằng (có thể suy nghĩ của tôi sẽ làm bạn khó chịu chút), một người Việt có thể bằng một người Hoa, nhưng cộng đồng của một ngàn người Việt có bằng cộng đồng của một ngàn người Hoa hay không … thì tôi không chắc.

Tôi sẽ để câu trả lời cho bạn.

Like what you read? Give Cẩm Huỳnh a round of applause.

From a quick cheer to a standing ovation, clap to show how much you enjoyed this story.