Cách đây đã hơn nửa thập kỉ, chàng trai dự thi khối A nhưng chẳng may đỗ cả khối B nữa. Cũng như bạn bè đồng trang lứa, nó được gia đình định hướng đi học y với tấm gương là ông bác sỹ cạnh nhà biệt thư to nhất huyện. Nó chẳng hào hứng nhưng cũng chẳng phản đối, vì nó không biết những gì đang chờ đợi ở trước mắt. Những năm đầu điểm thi lẹt đẹt, nó vô cùng chán nản và hối hận, đã có lúc muốn bỏ thi lại trường khác, cái đầu với tư duy logic quen với những công thức tính toán không thể thích nghi với 1 kiểu học duy nhất trong trường Y đó là học thuộc lòng, nhưng may sao nó không có cái dũng cảm ấy. Thời gian cứ túc tắc qua, và giờ đây nó đã thành bác sỹ, nó tự hào và yêu quãng đường đã đi qua, yêu cái cách mà nghề đã chọn nó. Thằng bạn thân hàng xóm vào Nam lập nghiệp, nó không có lương mà đi trả lương cho người khác, mỗi tháng gửi về cho bố mẹ tiền triệu, đã nhiều lúc mình ghen tị với nó, so với nó mình thật kém cỏi. Thế rồi bố nó bị ung thư mất, nó không kịp nhìn mặt bố trong những ngày cuối cùng, mình là người chăm lo cho bác những đợt điều trị ở bệnh viện bao nhiêu ngày trời. Bác bảo chả thiết gì tiền bạc, chỉ mong những lúc ốm yếu về già có con cháu bên cạnh mà thôi. Con bạn cũng gần nhà làm ngay ở Hà Nội này thôi, làm công ty nước ngoài lương thưởng bây giờ cũng gần nghìn đô la. Bố ở nhà đau dạ dày, nó cho tiền đi khám bệnh, nhưng ông bà ở quê ngại, cũng chủ quan chả thuốc men gì, để bao nhiêu năm. Mình biết chuyện thuyết phục bác đi khám, rồi tự tay mình đưa đi, sinh thiết thì đã ung thư mất rồi. Giá mà… Bố mẹ mình cũng nhiều bệnh. Bố huyết áp cao, gout, mẹ huyết áp thấp, mỡ máu, viêm khớp, đau dạ dày. Từ ngày được mình đưa đi khám, mua thuốc, tư vấn ăn uống sinh hoạt lâu lắm chả thấy ông bà kêu ốm đau bệnh tật gì nữa. Lúc nào cũng mạnh khỏe vui tươi. Mình quyết định học xong không thi nội trú, mình muốn về tỉnh làm, chả bon chen làm gì đất thủ đô. Kinh tế chả giàu nhưng chắc cũng chả nghèo đâu, thừa sức có của ăn của để, về già cũng cố gắng được như ông bác sỹ cạnh nhà. Mình chỉ muốn được gần bố mẹ gia đình. Đi trực chứng kiến hàng trăm cảnh tượng đau lòng. Lúc bác sỹ giải thích cho về, có cả núi tiền cũng chả giúp người ta khỏe lại. Những lúc ốm đau bệnh tật, hội bạn mà ta đi bia rượu hát hò chụp ảnh ngoài kia chả đến, hoặc mang cho hộp sữa rồi ra về, chỉ có bố mẹ và những người thân mới là những người lo cho ta từng bữa cơm, ngụm nước. Em người yêu chê mình không có ý chí, rồi sẽ mãi nghèo thôi. Mình thì nói không, mình rất giàu, bác sỹ ai cũng là người giàu có