If you hate my story. I’m sorry, it was not written for you.

Cảm xúc là thứ được thể hiện ra bên ngoài thông qua nhiều cách khác nhau, cũng là thứ khó che đậy nhất. Nhưng đáng tiếc không phải ai cũng khôn ngoan để nhận ra sự bình tĩnh quan trọng đến thế nào.

Cách đây không lâu, lúc đứng chờ thang máy, tình cờ tôi nghe được cuộc nói chuyện qua điện thoại của một cô gái. Nội dung câu chuyện là sự kết thúc mối tình giữa cô và một anh đã có vợ.

Nhìn sắc mặt người phụ nữ ấy, thần thái bình lặng, nhưng cái nhíu mày toát lên một chút phẫn nộ. Cô đưa tay, khẽ nâng kính, mắt dán vào bảng điện tử hiện số tầng thang đang đi xuống. Để giữ cho bản thân bình tĩnh, cô ấy mím chặt môi, ngón tay trỏ gõ nhẹ từng nhịp lên vách tường. Bằng một giọng hết sức nhẹ nhàng nhưng chất chứa nhiều cảm xúc, cô nói với người đàn ông ở đầu dây bên kia:

“Vậy là bây giờ anh quyết định tình yêu của cuộc đời mình sẽ như thế, đúng không?”

Tôi không biết câu trả lời của người đàn ông kia là gì, nhưng tôi biết người phụ nữ đó đã phải cực kỳ bình tĩnh để nói được vẻn vẹn một câu mười tám chữ. Mười tám chữ có đủ yêu thương, đau khổ, thù hận, giận dữ và cả cảm thông. Sau đó, cô đã đáp lời người bên kia bằng một câu dịu dàng không kém:

“Được rồi, anh đã quyết định, em sẽ chấp nhận.“

Kìm nén cảm xúc và không để lộ căng thẳng ra ngoài đòi hỏi một người phải có nghị lực lớn, ý chí mạnh và chủ động trong cuộc sống. Một giây mất khôn có thể khiến một người phá hỏng tất cả những thứ bản thân đang cố gây dựng.

Để cho một người có được độ điềm đạm đúng mức thì cần thời gian. Vài biến cố nho nhỏ, những sự kiện, những nỗi đau và mất mát… tất cả là một quá trình rèn luyện tự nhiên mà khi nếm trải rồi chúng ta sẽ nhận được rất nhiều bài học, trong đó có sự điềm tĩnh của những kẻ trưởng thành.

#FromH

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.