Trapped

Hết năm hai, mọi thứ có vẻ nghiêm túc và rõ ràng hơn.

Bố mẹ quyết tâm cho tôi đi du học theo một chương trình transfer của trường. Có thể là một thành phố nhỏ bé ở Hà Lan, hoặc một thành phố khiếm tốn nằm cạnh những dãy núi ở Cali xinh đẹp. Đếm ra chắc còn khoảng một năm, cuối tháng 4 năm sau tôi nộp hồ sơ.

Tôi không biết đây có là một lựa chọn đúng khi gật đầu theo bố mẹ. Tôi thích Amsterdam, nhưng không được ở đó. Tôi đã nói với anh hai đứa sẽ đi quanh châu Âu, đến Paris nơi mà cả hai đều thích. Chỉ có chuyện được đi đây đó là vui. Thế còn những thời gian còn lại thì liệu tôi có hạnh phúc không?

Tôi tưởng tưởng ra mình ở một căn phòng nhỏ. Tất cả những gì mang theo là quần áo, sách vở, một vài món đồ kỉ niệm, máy tính điện thoại,… Chỉ có mình tôi thôi. Không còn phù phiếm đầy đủ như ở nhà. Tự ăn uống dọn dẹp, tự chăm sóc bản thân, tự nhắc mình chăm chỉ học hành. Cuộc sống lạ lẫm nơi xa có lẽ sẽ khiến tôi buồn mất cả một tháng đầu…

Tôi không biết nữa, cũng không muốn nghĩ thêm. Đi thì đi, một năm rồi về. Đường còn dài, đi hết đoạn này mình đi đoạn khác.

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.