- Mấy bữa trước cậu cảm thấy thế nào?
“Mình cảm thấy tù túng, bế tắc, cô đơn, lạc lõng. Đương nhiên mình vẫn tự enjoy những khoảnh khắc mình ngồi xem phim ở nhà ngập trong đống đồ ăn, hay khi mình tắt điện chuẩn bị đi ngủ để căn phòng rơi vào khoảng không trầm lắng mà an yên. Nhưng cái cảm giác của tối hôm nay, dường như mình chưa từng cảm thấy.”
- Tối hôm nay cậu cảm thấy thế nào cơ?
“Thật ra mình đã lên plan sẵn là sẽ phải có một buổi cuối cùng ngồi ở quán cafe mà mình mới tìm ra và khoái khẩu ở rìa khu Phú Mỹ Hưng gần Nguyễn Văn Linh, tại chưa chi đã sắp rời khỏi đây rồi. Bữa ấy cũng kỳ, mình đi lòng vòng mất cả tiếng đồng hồ quanh khu Phú Mỹ Hưng mà chẳng chịu vào quán nào vì chưa có ưng, mà rồi thế nào rẽ vào đoạn đường văng vắng lại gặp Country Market và yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Và vào bên trong còn yêu hơn nữa. Thế là mình quyết định phải quay lại, mà cái vibe vẫn hệt như lần đầu. Nhẹ nhàng, trầm lắng trong những bản nhạc cũ kỹ, điểm chút tiếng chuyện trò của vài gia đình hay cặp đôi Hàn Quốc. Trước mặt là dìu dịu trà với nước, bên cạnh là giá sách kèm theo một chồng đĩa CD nhạc cũ đáng khao khát, phía dưới thì lại là cả một gian đồ hữu cơ lành trong. Thật chẳng có gì để chê.
Nếu như lần trước mình giở cuốn Symbol bắt được trên giá sách ra đọc, rồi cố nhồi nhét vài trang cứng ngắc của quyển Phi lý trí, thì lần này mình tràn đầy hứng khởi lên kế hoạch cho vài chuyến đi sắp tới và mua vài món đồ cần thiết. Xong việc và cũng gần đến giờ quán đóng cửa, mình thu dọn và xuống tầng, thực hiện cái ý định vẫn nhăm nhe từ lần trước ấy là mua bằng được một hộp ô mai.
Rồi mình ra xe, và lại băng qua một loạt những con đường mình yêu thích nhất ở gần khu mình sống. Mình bỗng nhận ra hôm nay mình yêu bầu không khí này quá, yêu đoạn đường này quá, đoạn đường mà mình vẫn hứa hẹn dành một hôm nào để tìm hiểu kỹ hơn rồi chưa làm được.
Và vì thế mình cũng bỗng nhận ra mình đang bắt đầu yêu cuộc sống tự do, độc lập và độc thân này như thế nào. Khi đã cảm thấy sống đủ đầy trong sự quan tâm, dẫu từ xa, của mọi người và đã trút bỏ được gánh nặng bấy lâu nay, mình bỗng trở nên tràn đầy sinh khí và không đòi hỏi gì nhiều hơn một cuộc sống như thế này. Con đường vào lúc 11h đêm dù vắng nhưng cho mình cảm giác an toàn tuyệt đối, cũng như thời điểm lúc này của cuộc đời mình. Mình trút bỏ được công việc mình không thương, sắp có một công việc hứa hẹn mới, trước mắt là một vài ngày tháng mình có thể thực sự sống vui tươi và thảnh thơi. Giai đoạn này sẽ không kéo dài lâu, và mình trân trọng nó nhiều lắm.
Mình biết khi mình về Hà Nội, mình sẽ nhớ lại cảm giác này. Một cô bé sống tự do tự tại, hoàn toàn độc lập ở một nơi tuy xa trung tâm nhưng an toàn và yên bình, tràn đầy niềm tin vào bản thân và tình yêu thương, có thể làm bất cứ điều gì cô muốn và tự chịu trách nhiệm với cuộc sống của mình.
Mình sẽ nhớ cảm giác được đi vào Nguyễn Đức Cảnh từ Nguyễn Văn Linh đầy ngắc container, sau đó là một dải đường mênh mông thong dong một mình một thế giới bên cạnh Hồ Bán Nguyệt nên thơ, để ra tới Nguyễn Lương Bằng ngát hương hoa sữa như một lời thỏ thẻ rằng Khánh ơi, sắp về tới nhà rồi!
Những điều xảy ra trong 4 tháng làm mình không hề trông mong sẽ có tình cảm với thành phố này. Nhưng dường như mình lại đang cảm thấy có một sự kết nối lớn dần, cũng là khi mình chuẩn bị xa, với nơi mình chọn là khởi điểm cho những hoài bão của tuổi 22.
Những ngày còn lại, mình sẽ cố gắng tận hưởng.
Có duyên thì sẽ gặp lại.
”
