Dừng lại để bước tiếp với chính mình

Khánh Đào
Nov 3 · 5 min read

Ngày mai là ngày Thứ Bảy cuối cùng mình đi thị trường ở khu vực Nhà Bè, và cũng là Thứ Bảy cuối cùng ở Coke.

4 tháng trôi qua nhanh như một cơn gió, ấy vậy mà nhìn lại cũng đủ thứ hỉ nộ ái ố, đủ thứ ngỡ ngàng hoang mang, rồi cũng đủ thứ tỏ tường kỳ lạ.

Những ngày khi mới biết tin sẽ về Nhà Bè đảm nhận vị trí Nhân viên bán hàng, cô bé Khánh, vốn đảm nhận vị trí em/con út đã 21 năm lần đầu bước ra cuộc sống, hoài nghi lo sợ với hàng tá câu hỏi: Có xa trung tâm quá không vậy? Đường có nhiều xe container xe tải xe buýt không nhỡ bị chèn thì sao? Có sông ngòi kênh rạch nhiều không vậy tui đâu có biết bơi? Có phải chở hàng liên tục không nhỡ ngã xe rồi sao? Trời nắng quanh năm chịu sao nổi? Làm sao bán hàng với khách mỗi ngày trong khi tui còn dị ứng nói chuyện với người lạ? Sao sống một mình đây trước nay còn chưa bao giờ xa nhà xa mẹ quá một tháng??

Để rồi, cô bé phát hiện, tương ứng ấy cô bé cũng có một tá câu trả lời, nhưng thực ra chẳng hề có chút sợ hãi nào: Ừ cách trung tâm 10km, ừ đường cũng toàn xe tải chở dầu đó tuyến bán có đến 4 cái kho dầu lận, để đến tuyến hoặc nhà phân phối thì tổng cộng đi qua tầm 5 cây cầu lớn nhỏ, ừ ngày nào cũng chở không hàng thì kệ, cũng nói chuyện ỉ ôi với trung bình 20 khách từ chủ tạp hóa ở chợ tới căn tin giữ xe bến phà, nắng gắt mưa lớn triều cường đều phơi mặt hứng cả để mỗi hôm về với 3 bông tẩy trang dày cộm bụi đen xì và ừ ở một mình trong căn phòng 15m2 giữa Sài Gòn rộng lớn mà lạ lẫm. Nhưng cũng chả sao lắm.

Ấy thế mà điều đáng sợ nhất, có lẽ là cảm giác chỉ “có mình ta với ta” quá lâu, cùng lúc lại dường như đang đánh mất chính bản thân mình mỗi ngày trôi qua. Cho đến một lúc, cô bé cứ bần thần sống và đi làm như một cô zombie lặng lẽ chẳng biết mình đang đi về đâu.

Để rồi khi không còn phương án cứu chữa nào, cô bé biết mình cần dừng lại, tống con zombie ra khỏi bản thân và trở về sống đúng với tuổi 22 đầy hoài bão và háo hức của cô.

Nhưng cô không hề hối hận về lựa chọn bắt đầu hành trình này của mình, bởi nếu không thì cô đâu có đưa được tới quyết định này.

4 tháng với những trải nghiệm khác xa so với 21 năm trước đó, cô học được rất nhiều. Về bản thân, về mọi người và về cách xã hội này vận hành.

Cô tìm lại được một phần niềm tin mình đánh mất biết bao năm vì những chuẩn mực đau đáu treo trước mắt. Từ bữa cô đi bán hàng, thi thoảng cô lại nhận được mấy lời kiểu như: “Ô cô bé này đẹp vậy”, “Người đẹp lại tới đó hả?”, “Đẹp vậy mà đi bán hàng chi cho cực vậy em”. Nghe xong mình cũng ngớ ra rồi tự hỏi: “Ủa tui có đẹp hả? Sao trước giờ tui không hay?”.

Hay cô bé có được những niềm tin mới. Cô bé bỡ ngỡ ở Sài Gòn mới mẻ thấy mình may mắn hết sức vì đi đâu cũng được biết bao anh chị cô chú giúp đỡ, quan tâm, chiều chuộng. Những con người hào sảng, vô tư, tình cảm nơi đây khiến cô biến rất nhiều định kiến và sợ hãi thành yêu thương. Nhớ những lần được cô Phượng dí cho gói xôi, chị Sương giúi vào tay chai nha đam ngày trời nắng bể đầu, anh Mạnh đóng vai anh hùng giấu mặt trả cho bữa trưa hay lần nào tới cô Mai chú Đức cũng đùa có bồ chưa làm con dâu cô chú nhé. Nhớ mỗi ngày ở nhà phân phối khi nào cũng được anh chị phụ ràng dây, rồi phụ chở hàng, rồi phụ xếp tủ, rồi chỉ bảo cho đủ thứ mình chưa biết, nhìn đâu cũng thấy được thương quá trời quá đất.

Cô bé trộm nghĩ, chắc làm bé út ở Hà Nội chưa đủ, giờ qua làm bé út ở Nhà Bè luôn.

Cũng từ những niềm tin ấy, giờ cô bé lại có đủ can đảm để quyết tâm bắt đầu một hành trình mới, theo đổi những điều mình yêu thương, tìm kiếm những vùng trời nơi cô cảm thấy tràn đầy và tỏa sáng.

Mình không biết phía trước sẽ còn bao nhiêu chông gai, hoang mang hay hạnh phúc, may mắn, nhưng mình chỉ biết cô bé Khánh giờ đây đã can đảm hơn nhiều so với ngày này của 4 tháng trước.

Như chị Taylor hát trong bài 22: Everything will be alright. Mọi thứ rồi sẽ lại ổn thôi, đúng không nhỉ?

Khánh, các anh chị thuộc bộ phận Sales và chú Nam tại Nhà phân phối Song Hoàng — Nhà Bè
Khánh và những người bạn đồng hành tuyệt vời ở Coke
Những khoảnh khắc lấp lánh mà Khánh sẽ không quên
Và những niềm tự hào nhỏ bé mỗi ngày trong 4 tháng…

Cảm ơn Coke, cảm ơn Nhà Bè, cảm ơn mọi người, bé Khánh sẽ nhớ những ngày tháng này thật nhiều.

    Khánh Đào

    Written by

    A peculiar creature.

    Welcome to a place where words matter. On Medium, smart voices and original ideas take center stage - with no ads in sight. Watch
    Follow all the topics you care about, and we’ll deliver the best stories for you to your homepage and inbox. Explore
    Get unlimited access to the best stories on Medium — and support writers while you’re at it. Just $5/month. Upgrade