tháng 5 trời mưa

Chiều tan tầm ra ngoài có việc, trời mưa. Mấy ngày nay không vui, cũng không khoẻ trong người, đời mình bây giờ quá buồn, có thêm chút mưa cho nỗi buồn nó thêm lấp lánh thấy cũng hay hay. Lúc chờ đèn đỏ, phía trước có một xe. Người mẹ mặc áo mưa, đứa nhóc ngồi sau lưng mẹ, tay thò ra ngoài nâng niu từng hạt nước.

Lúc bé mình cũng thế, mỗi lần bị bắt chui vào áo mưa sau lưng mẹ, là sẽ thò tay ra ngoài quậy quậy nước. Lúc nhỏ chả biết mưa là gì, mưa mát, được tắm mưa và nếu mưa lớn thì sẽ được nghỉ học. Đối với con nít thì mức độ hạnh phúc của việc được cho ăn cà lem và nghỉ học bằng nhau, nên mưa là người bạn tốt.

Mình vẫn chơi với mưa sau lưng mẹ như thế đến khi được mua cho 1 chiếc xe đạp, và 1 cái áo mưa luôn để sẵn trong cặp. Cùng lời nhắn nhủ:”Nhớ mặc áo mưa!”

Dĩ nhiên là mình không nghe theo rồi. Sông có thể cạn, núi có thể mòn, tập vở ướt có thể đem phơi, quần áo ướt thì đem đi giặt, chứ bạn bè tắm mưa chú mà không tắm thì sao đáng mặt đàn ông.

Và mình tắm mưa liên tù tì suốt những năm trung học cho đến tận 12 mới thôi. Lúc học cấp 3 mình có thằng bạn thân tên Nhật, hai đứa mình là học trò cưng của ông thầy Hoá, vì thế là như hình với bóng, từ sinh hoạt Đoàn tới lúc cầm gậy đuổi nhau quanh trường hay lên kịch bản dương đông kích tây đi cua gái. Hôm đó trời mưa, dã man. Sắp tới giờ học thêm mà vẫn chưa bớt miếng nào, thôi làm liều hai đứa đua luôn. Trời ơi nước ngập ngang háng thì xe máy chạy còn mệt chứ nói chi là xe đạp. Hôm đấy đi trễ đâu nửa tiếng, đạp muốn gãy giò, ướt nhẹp như chuột lột và ngồi cuối lớp. Ngoài trời mưa đập lên mái tôn nghe bộp bộp, cuối lớp nước rớt lên sàn kêu tỏn tỏn.

Lúc ấy, mưa đối với mình là tuổi trẻ, là thứ gia vị bắt buộc phải có, như bún đậu phải ăn với mắm tôm vậy đó, không thể tách rời mà cũng chả ai muốn tách rời hai thứ ấy ra.

Ừ thì mình cũng vào Đại học. Bắt đầu đi bus. Và ngắm nhìn cuộc sống qua lăng kính xe bus. Có những lần kẹt xe đâu đó ngoài ngã tư Thủ Đức hay Hàng Xanh, nhìn hàng dài những người đi xe máy bên ngoài ô cửa nhỏ, có khi mình tự thấy hạnh phúc vì không ở ngoài kia, đấu tranh với cơn mưa.

Mình và mưa không còn thân thiết như hồi đó nữa. Đi học về phải đi học thêm, đi làm thêm, đi gặp bạn gái, đi họp hành làm này làm nọ, và mình không muốn ướt nhẹp bước vào một phòng đầy nam thanh nữ tú. Rồi tự khi nào cốp xe mình lúc nào cũng có áo mưa, trời manh nha sẫm màu, là mình trang bị đầy đủ vũ khí. Giày chống nước, đồng hồ chống nước, áo khoác chống nước, ba lô chống nước, quần chống nước…

Ai cũng phải lớn, những kỉ niệm cùng mưa của mình càng ngày càng đa dạng, đa phần là đau thương. Như có lần bể bánh giữa đèo Chuối lúc 3h sáng, vô cùng tuyệt vọng nhưng mưa vẫn dội lên đầu không ngớt; hay như lần chia tay cô bạn gái mình thương ơi là thương dưới một buổi tối trời-mưa-tự-nhiên-thấy-hết-thương; hay như lần đi trek Tà Năng Phan Dũng, mưa suốt từ chiều đến tối, đứng bên núi này thấy sấm sét bên núi kế , duma.

Lớn, mình nhận ra mình sợ nhiều thứ lắm, sợ gặp bạn mới, sợ gặp luôn những người bạn cũ, sợ đi cung đường mới, sợ thử quán ăn mới, sợ bắt đầu công việc mới, sợ nghiên cứu một đề tài mới, sợ giúp đỡ người khác, sợ chia sẽ, sợ khóc, sợ cười và dĩ nhiên là sợ luôn những cơn mưa.

Viết vài dòng ở đây không phải để lên tinh thần anh em mai chúng ta đi tắm mưa nha, ok 3h chiều phố đi bộ nha nha nha. Nhưng viết ra để bản thân thẳng thắn nhìn vào nỗi sợ của mình, OK tao thấy mày rồi nha. Khi ta chấm dứt sự tự lừa dối bản thân và nhìn thẳng vào nỗi sợ hãi của mình, sẽ là lúc ta trưởng thành.

Quảng thời gian đẹp nhất chính là khi con người ta còn trẻ, còn ngông cuồng. Sau này, đáng sợ nhất là bản thân trở nên lãnh đạm với tất cả mọi thứ, không còn say mê như thời thanh xuân nữa.

Anh cảm ơn em bé chiều nay thò tay ra chơi với mưa nhé!

Sài Gòn, 16/5/2017

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.