Tấm Cám — Phiên bản ngày nảy ngày nay
Thả chiếc ba lô xuống, thả người lên nệm, cái nệm của chị chủ để lại cho — vì thấy Tấm một thân một mình lên thành phố. Ca làm hôm nay đông khách quá khiến cô đừ hết cả người. Tiệm salad nơi cô chọn làm việc, vốn rất khác biệt, ngoài cách chọn rau an toàn và bán theo cách sáng tạo — khách hàng được ăn như kiểu buffet, rồi rau mà có thể no luôn. Khẽ lướt Instagram của Vườn 3 Mẹ Con, mẹ Gạo và em Cám vẫn đang làm rất tốt, mẹ còn up cả hình selfie với mấy anh chị làm vườn lên nữa, Tấm vui nhẹ. Mới đó mà đã 3 tháng rồi…
_______________
Tấm ơi, sao vụ cải đợt này không năng suất như vụ trước vậy?
Dạ do đợt bón phân chuồng, dự báo thời tiết bảo mưa mà lúc con bón thì lại chỉ lắt rắt vừa hạt, sau đó lại không còn đủ phân nữa ạ.
Đứng trước trường hợp đó, một là con phải dùng thêm phân xanh mình ủ sẵn, hoặc huy động thêm phân chuồng từ mấy cô chú hàng xóm chứ.
Mẹ Gạo nén giận vẫn ân cần giải thích cho Tấm. Nuôi trồng theo phương pháp thuận tự nhiên, nên việc chăm bẵm tưởng đơn giản với nhà nhà nhưng với Vườn Rau 3 Mẹ Con của Mẹ Gạo, Tấm, Cám thì không mấy đơn giản. Cám từ nhỏ đã giống con trai, tính tình thẳng thắn, đảm đang tháo vát nên những luống rau, cây ăn quả Tấm phụ trách chăm sóc lúc nào cũng đem lại năng suất cao hơn Tấm. Mẹ Gạo chưa một lần nặng lời, nhưng Tấm vẫn cảm nhận được cái giận kìm nén.
Chuyện 3 tháng trước, khi toàn bộ vụ dưa lưới sắp thu hoạch bị trộm vặt hết, khi mà Vườn 3 Mẹ Con đã nhận vài chục đơn hàng đặt trước. Oái ăm thay, hôm vụ việc xảy đó lại hôm Tấm trông vườn, 3 mẹ con ngồi lại, mẹ Gạo hỏi Tấm con có biết nguyên nhân vì sao không? Tấm rưng rức nước mắt bảo con không biết. Cám nóng quá, — chị cái gì cũng không biết, không biết là xong à, lúc nào chị cũng yếu đuối, ngây thơ, kể cả việc mẹ chị phải hi sinh bản thân để sinh chị ra chị cũng không biết! Mẹ Gạo hoảng hốt — Cám! Con vừa nói gì vậy? Vì sao con biết điều này!
Cám chưa kịp trả lời, Tấm òa khóc, lao ra khỏi nhà, không có Bụt nào hiện ra cả. Khóc chán chê, Tấm về nhà, đúng không có ai ở nhà, Tấm lặng lẽ thu dọn, rồi viết nhanh cho mẹ và em mấy dòng: “Con không giận mẹ, nhưng con cảm thấy mình cần 1 thời gian tĩnh tâm, rời xa những thứ thường ngày, con sẽ trở về khi nào tâm trạng ổn trở lại. Con vẫn yêu mẹ và em Cám.” Tấm ra sau nhà ngắm Vườn 3 mẹ con một lần. Kể ra mẹ Gạo mát tay quá, trồng rau thuận tự nhiên — mùa nào thức nấy mà cũng tươi tốt quá chừng, mới đầu chỉ định trồng cho nhà ăn thôi mà tiếng lành đồn xa, vài chục rồi vài trăm bà mẹ trên khắp Việt Nam ủng hộ rau củ của mẹ Vườn 3 Mẹ Con thường xuyên. Tấm nhớ lại những ngày đầu, một mình Mẹ Gạo trồng, quyết không sử dụng phân bón hóa học — làm theo mô hình vườn ao chuồng truyền thống. Nhưng có lẽ, một chuyến đi, rời xa những thói quen thường ngày sẽ tốt hơn cho Tấm lúc này.
______
Tấm chọn cho mình cuộc sống bận rộn ở thành phố, ngày đầu tiên, cô đến thẳng tiệm salad sử dụng rau hữu cơ và sáng tạo cho thực khách ăn như kiểu buffet, để xin làm phục vụ. “Vì sao anh nên nhận em?” “Vì em thích tiệm mình — và em thích nhìn ngắm mọi người ăn uống một cách vui vẻ. Em sẽ chăm chỉ và xem nơi đây như nhà của mình. Có thể nói, em đã có 2 năm kinh nghiệm trồng rau, và em hiểu cách mọi người chuộng rau sạch, cũng như cách để làm mọi người cảm thấy vui với dịch vụ chăm sóc khách hàng từ những điều chân thành”. Vậy là cô được nhận, không nề hà bất cứ chuyện gì, từ phục vụ, phụ bếp, cho tới chùi nhà vệ sinh. Cuộc sống bận rộn giúp cô đỡ nhớ nhà, đỡ nhớ Vườn 3 mẹ con. Từ khi lên thành phố, cô cũng đổi luôn số điện thoại, nhưng Cám đã thông minh gửi email cho cô:
“Chị Tấm ơi,
Em xin lỗi về những gì đã qua. Em chỉ là tò mò và không kiềm chế được nên mới nói ra những lời làm tổn thương chị. Mọi người cũng tìm được kẻ cắp vụ dưa rồi, hắn chở ra tới đại lý bán thì bị vặn lại, vì cô Hoa — chủ vựa nhận ra chỉ Vườn nhà mình mới trồng được dưa lưới không đẹp mà căng mọng như vậy. Mẹ Gạo mấy hôm nay khóc sưng mắt, vì cảm thấy có lỗi với chị. Em và mẹ nhớ chị lắm, Vườn 3 Mẹ Con cũng nhớ chị. Mẹ Gạo gọi cho chị mấy trăm cuộc mà không được nên em viết email này. Mong chị về lắm.”
“Chị vẫn ổn, chị cũng nhớ Vườn, nhớ mẹ, nhớ em, nhớ mấy bác làm vườn nữa. Chỉ là chị muốn đi xa một thời gian, để suy nghĩ về mọi thứ. Chị đang cảm thấy mình còn nhiều điều chưa biết, nên chị lên đây học và tập cho mình một cuộc sống bận rộn nhất. Chị đã xin vào làm ở tiệm salad bán theo kiểu buffet siêu hay ho, anh quản lý cũng dễ thương và dạy chị nhiều điều hay lắm. Chị sẽ email cho em hàng tuần nhé. Thương em và mẹ nhiều lắm.”
Một buổi tối, thấy buồn, Tấm tải app Tinder — cái app mà bọn nó hay cười tế nhị mỗi khi nhắc đến, rồi match với Daniel — một sinh viên của trường Đại học Hebrew — ở Isael — có chuyên ngành Do Thái học — vốn ngưỡng mộ tinh thần của người Do Thái từ lâu, nên cô kết bạn ngay. May mắn thay, anh chàng đồng ý ngay. Trò chuyện một hồi, hóa ra anh học về nông nghiệp, chứ không phải Do Thái học. Ồ thế thì càng tốt, cô lên Google tìm kiếm những thông tin về nông nghiệp Isael để biết đường mà “chém gió”. Cô nghe qua nhiều, chứ chưa tìm hiểu một cách nghiêm túc, và chỉ mới đọc một vài bài báo, cô đã “mắt chữ o, mồm chữ a”: nuôi cá trong sa mạc, cấy ghép các hạt giống cho vụ mùa bội thu, bảo vệ thực vật thân thiện với môi trường — với túi thuốc diệt cỏ tính chất giống đất sét… Cô nghĩ đến Vườn 3 Mẹ Con — ngày nào đó, quy mô cũng sẽ đủ để thực hiện những điều này. Nói chuyện sâu hơn, Daniel đang trong gap year, cậu bạn sang Việt Nam dạy tiếng Anh và tranh thủ xem nông nghiệp ở đất nước hình chữ S này phát triển ra sao.
Thấm thoắt Tấm đã xa nhà 6 tháng, giờ đây cô đã ổn hơn nhiều, cô học được nhiều từ Wowbox, học được nhiều qua những cuộc nói chuyện với Daniel, học được ngay cả khi cô dạy tiếng Việt cho anh nữa, mỗi buổi học, họ đều nói về nông nghiệp, về sự khác nhau giữa văn hóa Việt Nam và Isael, mắt cô long lanh mỗi khi nghe kể vì sao đất nước Isael vì sao lại phát triển thần kỳ đến thế. Cô đã “lên chức” — hỗ trợ anh quản lý thu mua nguyên liệu đầu vào. Cô cùng anh đi Đà Lạt, thăm thú những vườn rau công nghệ cao — dù nó vẫn còn thua xa những gì Daniel kể về nông nghiệp Isael nhưng Vườn 3 Mẹ Con cũng cần phải học nhiều lắm. Không ngày nào cô không nghĩ đến Vườn 3 Mẹ Con — về những khách hàng dễ thương, hay khoe với cô những món ăn chụp đẹp không thua gì hotgirl Instagram.
Một bữa nọ, cô nhận được bưu phẩm là giỏ rau-củ-quả-đủ-loại — món đặc sản của Vườn 3 Mẹ Con — bao nhiều thương nhớ tuôn trào, cô khóc ngay khi cầm giỏ quà trên tay. Cơ mà, cô vẫn gửi email cập nhật tình hình với Cám, nhưng cô không cho Cám biết tên của tiệm salad cô đang làm, chỉ bảo cô vẫn ổn, đủ bận rộn để không buồn. Vậy sao Cám địa chỉ mà gửi đến? Ngay lúc đó, cô nhận được điện thoại của Daniel. “Have you recived the seasonal fruits & vegetables from Vuon 3 Me Con? I know you always think about them, babe.”
Tấm xin nghỉ việc, anh quản lý tiếc nuối nhưng vẫn chúc cô thành công với vườn của mình. Cô thu xếp công việc, chỗ ở rồi đặt vé xe chuyến sớm nhất, cùng với Daniel về Vườn 3 Mẹ Con, nơi có Mẹ Gạo và Cám, những người làm vườn hiền hòa. Cô hỏi Daniel liệu có phải là ông Bụt của cô không? Daniel bảo nếu vậy thì cô cũng là bà tiên của anh rồi. Anh không phải đâu, mà là những nỗ lực của cô, những khát khao thoát ra khỏi vùng an toàn mới là ông Bụt đó chứ. Tấm cười, tựa đầu vào vai anh và gặp Mẹ Gạo, em Cám cùng mọi người ở Vườn 3 Mẹ Con — không biết là thật hay là mơ.