Một trăm tám mươi lẻ bảy

Qua một đêm khó ngủ, đáng lẽ ra là hôm nay tôi bắt đầu một công việc mới, nhưng chẳng biết thế nào, cảm xúc cứ lên rồi lại tụt xuống như chưa từng, rồi lại bỏ lại.

Tự nhiên trong đầu nghĩ bao nhiêu dự định, chẳng muốn đi làm nữa, lại muốn đi học, học nhiều thứ, học cả tính kiên nhẫn, học chịu đựng, học cả cái cách mà người ta hay làm, đó là “lãng quên” ấy. À còn muốn đi lên chùa tĩnh dưỡng một thời gian.

Đầu nặng chình chịch.

Cũng đã lâu rồi không động vào bia và cùng với đó là 5 điếu thuốc, bình thường 1 điếu rưỡi là đã bỏ, hôm nay tệ.

Và cũng đã lâu, cũng không mơ nhiều, nhưng dạo gần đây lại thế.

Nghĩ lại, tôi chẳng có lấy một người để mà chia sẻ cảm xúc cả, cứ giữ cho riêng bản thân. Chưa một lần tôi đòi hỏi bất cứ thứ gì, để đổi lấy niềm vui cho bản thân cả.

Kể cũng buồn cười, là do bản thân muốn thế à ? Hay bản thân tự làm thế để gây ra những phiền phức ? Ước gì cũng được buồn để rồi lại được vui. Có niềm vui nào trọn vẹn đâu ? Từ trước đến giờ, buồn nào rồi cũng sẽ qua nhưng nghĩ mà xem, có phải là một người cô đơn đến mức tột đỉnh hay còn gọi là cô độc họ sẽ làm gì ? Còn gì nữa ? Chai lì với mọi thứ thôi.

Đầu nặng chình chịnh part 2.

Hôm nay lại muốn bỏ trốn, rồi lại lang thang quanh Hà Nội ồn ào này.

Về nhà thôi.

Đủ cả rồi.

#03032016 #fromK

Show your support

Clapping shows how much you appreciated Kyuenn7’s story.