CON CŨNG KHÔNG BIẾT NỮA

Những tuần không về nhà, tôi hay nhắn tin nói chuyện với mẹ. Những câu chuyện vụn vặt, rất quen nhưng lần nào cũng mới. Từ việc hôm nay ăn gì, đi làm đi học ra sao, đến chuyện ngủ còn hay bị bóng đè hằng đêm hay không, “lẩu thập cẩm” các điều giản đơn cũng thành câu chuyện. 
Rồi mẹ hỏi bức ảnh tôi đến thăm nhà lương y Nguyễn Đình Trứ cùng chị bạn, rằng “con đang làm công việc gì thế, có bận rộn không?”. Lần đâu tiên mẹ được nghe khái niệm “con đang làm tự do”.

Nhưng mẹ ơi con luôn thấy mình đi chậm hơn thời gian và sợ rằng 2 năm nữa sẽ qua mà cái đầu con non, cái tay con chưa thạo việc. Mẹ hỏi “con sao rồi”, con chỉ biết trả lời rằng “con cũng không biết nữa, có cơ hội, có công việc thì con cứ thử hết sức làm thôi” rồi sẽ ra sao, con chưa nhìn thấy tỏ. Tại con chưa thực sự cố gắng. Giá mà con có thể chiến đấu như một chiến binh giống ngày học c3 ấy, nhưng đi làm có dễ như đi học.

Ngày hôm nay, con đang loay hoay với những lọ kem trị mụn không biết làm sao để bán đi được. 
Ngày hôm nay, con vẫn chỉ là đứa trẻ, bị “bắt nạn” thì chạy về mách mẹ.
Nhưng có mẹ rồi, nên cớ sao phải sợ, cứ chiến thôi, đau cũng đã có mẹ vỗ về! Xuống tinh thần, hãy cứ về với mẹ!