Hội sách, dành cho ai?

Hội sách lần thứ IX đang diễn ra ở công viên Lê Văn Tám. Và sẽ kéo dài đến ngày 27/03. Bạn bè tôi thỉnh thoảng lại rỉ tai nhau về sự kiện này. Còn tôi, tôi tự hỏi, hội sách này dành cho ai? Những người yêu sách? Những người tiêu dùng thích hàng giảm giá? Hay cả hai?

Thắc mắc là bởi, suy đi nghĩ lại, dù đứng dưới góc độ một người yêu sách hay đứng dưới góc độ một người tiêu dùng, tôi cũng sẽ không đi hội sách.

Ở góc độ của người yêu sách, hội sách là nơi quá xô bồ, đông đúc, quá ồn ào và tràn lan. Mua sách thì hẳn là nên mua trong một môi trường tĩnh lặng như nước, điểm thêm vài ba bài nhạc du dương nhẹ nhàng, để mà thả hồn vào từng câu từng chữ, để cảm nhận hoặc bình xét. Nghe thì có vẻ sến sẩm, nhưng có mấy ai, khi được lựa chọn, lại muốn đọc và mua sách ở một nơi quá náo nhiệt đâu? Ra đến hội sách, người người chen chúc xô đẩy, gọi nhau ý ới, tiếng nhạc xập xình, còn phải đề phòng cướp giật, còn phải tranh thủ thời gian và không gian. Có quá nhiều chỗ phải đi, đâm ra làm gì cũng vội vàng vồ vập. Giống như thưởng thức đồ ăn, làm sao người ta có thể cảm nhận vị ngon của sách trong cái không khí chộp giựt đến thế?

Tôi nhớ năm kia, bạn bè nháo nhào rủ nhau đi hội sách, tôi rất phấn khởi, hừng hực khí thế tham gia. Tôi còn trẻ, yêu sách và ham vui. Chúng tôi dành một phần tư thời gian để ăn uống, một phần tư thời gian để lạc nhau và gọi điện tìm nhau giữa dòng người đông đúc, một phần tư thời gian để đi dạo từ gian hàng này đến gian hàng khác, và thời gian còn lại để mua sách. Hôm ấy tôi rất mệt, nhưng cũng rất vui. Đó là một trong những kỷ niệm đáng nhớ cùng bạn bè. Tuy nhiên, tôi tuyệt đối khẳng định rằng, nếu bạn là người yêu sách, bạn không nhất thiết phải đến hội sách đâu. Một tuần ra nhà sách một lần đã là xuất sắc lắm rồi.

Ở góc độ của người tiêu dùng, giảm giá ở hội sách chưa hẳn đã là điều tốt. Sách ở hội sách không phải cuốn nào cũng giảm, những sách được giảm cũng là những cuốn thường được giảm ở nhà sách hay Tiki. Mà dẫu sách ở hội sách giảm có nhiều hơn, cũng là cách để thúc đẩy chúng ta mua với số lượng nhiều. Giá của sản phẩm, đôi khi không phải là những con số ngàn đồng, trăm ngàn đồng in kèm mã vạch, mà nó là nhu cầu của chính người tiêu dùng. Giá đắt hay rẻ, phù thuộc vào giá trị sử dụng mà sản phẩm mang lại cho chúng ta. Tôi rất cần một cuốn sách, giá bìa là một trăm nghìn. Tôi cảm thấy nó mang lại giá trị cho tôi còn nhiều hơn thế, vậy thì một trăm nghìn vẫn là giá rẻ so với giá trị sử dụng mà cuốn sách mang lại. Ngược lại, tôi không cần mua cuốn sách, hiện tại, nó chưa mang lại giá trị sử dụng gì cho tôi (vì có mua về tôi cũng không đọc), thì dẫu sách có được giảm năm mươi phần trăm thì vẫn là mua đắt.

Tôi không đồng ý lắm với quan điểm thấy sách hay và rẻ thì cứ mua về để đó, sẽ có lúc cần đọc đến. Sách là một thứ, thậm chí còn lỗi mốt nhanh hơn cả thời trang. Tư tưởng, đời sống, quan điểm, kiến thức của con người thay đổi từng ngày, sách cũng vậy. Người ta tái bản và chỉnh sửa sách để người đọc được tiếp cận với những cuốn sách ngày càng hoàn thiện. Vậy thì vì sao chúng ta lại phải ràng buộc mình với những cuốn sách lỗi mốt và có khi, có những lỗi sai trầm trọng? Đôi khi, tôi cũng thích đọc một cuốn sách cũ, những tác phẩm văn chương kinh điển, với gáy sách đã sờn mòn. Và tôi đến nhà sách cũ. Tôi không mua một cuốn sách khi mà bản thân mình chưa biết làm gì với nó, để đó và đợi một ngày mình sẽ cần đọc. Với một người làm kinh tế quý trọng tiền bạc, đó là một sự phí phạm.

Nhưng năm nay tôi vẫn đi hội sách thôi. Vì tôi có thời gian rảnh, đang cảm thấy chán những hàng quán lê la, những buổi cà phê cà pháo, nên vẫn cứ đi để mà nhín ngắm con người. Năm nay đi về chắc cũng mệt bỏ, nhưng đến lần sau sẽ vẫn mò đi tiếp. Hội sách á, đó là nơi dành cho người trẻ, chứ chưa hẳn là nơi dành cho người yêu thương sách đâu nhé!

Show your support

Clapping shows how much you appreciated Lan Anh’s story.