Wisdom of Modernization

A modernized nation is the one who is on the path of creating itself, in aspects of life. Here, there is one thing to be acknowledged. The national identity, that is the obsession of the weak. The nation with great creativity have no need to fret about identity; the one just confused with it, when they stand in the weak position in creative ability, are tend to receive the creativity from others and they are rarely devoted to creation.

Sài Gòn City (Vietnam) — Ba son Port formed a new city

Obviously/clearly speaking, people, who are in the positions of the creative, devoted, or the propagators, are able to put/bring their nation images in the others’ hearts and minds. Therefore, they have no reason to be worried about the nation identity at all. On the contrary, their demand of the national identity only appears when they are at the position of the receiver, as they must face the risk of being assimilated/merged in the creator.

That is why, throughout the centuries, Vietnam, Korea and Japan have always been thinking of “identity” in front of China. Today, we are also looking at the phenomenon of globalization with a similar obsession. And not only us, but also the peoples who have shaped the concept of “modern” to humanity like France and Germany, to this day, in an era where “globalization” is almost “Americanization”, also began to have a “lost” fear. That worry is justifiable and necessary. However, people are turning a search for national identity to something like a seeking for the innermost core, invariable essence, or national unchangeable, which is considered as the unique nature and spirit of a nation of its own that/which of the nation that cannot be found out from anyone else.

This will probably be hopeless seeking. This is because from the viewpoint of creation/ in terms of creation, we will have to acknowledge embarrassedly that every culture, every culture, every literary and artistic value, or even every technical achievement, have nothing of its own essence that others do not have; on the contrary, all these things arise only when there is a relationship with others, and exist only on the intersection of other values.

Translated and extracted from “Minh triết của Hiện đại hóa” — TuanVietNam — English Translation Practice Subject 2017

— -

Vietnamese

Một dân tộc hiện đại hóa là một dân tộc đang đi trên con đường sáng tạo nên chính bản thân mình, ở từng mảng khác nhau của cuộc sống. Ở đây, có một điều cần thức nhận. Bản sắc, đó là nỗi ám ảnh của kẻ yếu. Những dân tộc có sức sáng tạo lớn không có nhu cầu băn khoăn về bản sắc, người ta chỉ trở nên bối rối với nó, khi đứng vào vị thế của kẻ kém cỏi trong khả năng sáng tạo, thiên về thâu nhận những sáng tạo của người khác mà hiếm hoi những hiến dâng.

Nói rõ hơn, khi đứng ở vị thế của kẻ sáng tạo, kẻ cống hiến, kẻ truyền bá, người ta có khả năng in hình ảnh của dân tộc mình lên trái tim và khối óc kẻ khác. Khi đó, không có lý do gì để lo lắng cho bản sắc cả. Ngược lại, người ta chỉ xuất hiện nhu cầu về bản sắc khi đứng ở vị thế của kẻ thâu nhận, vì khi ấy, phải đối mặt với nguy cơ trở thành “Một” với kẻ sáng tạo.

Đó là lý do vì sao, trong suốt nhiều thế kỷ, Việt Nam, Triều Tiên, Nhật Bản luôn nghĩ về “bản sắc” khi đứng trước Trung Quốc. Ngày nay, chúng ta cũng đang nhìn hiện tượng toàn cầu hóa với một nỗi ám ảnh tương tự. Và không chỉ chúng ta, cả những dân tộc từng góp phần chủ chốt định hình khái niệm “hiện đại” cho nhân loại như Pháp và Đức, đến hôm nay, trong thời đại mà “toàn cầu hóa” gần như là “Mỹ hóa”, cũng bắt đầu có một nỗi lo “đánh mất”. Nỗi lo ấy là chính đáng và cần thiết. Chỉ có điều, nó bị lệch hướng ở một điểm: người ta biến cuộc kiếm tìm bản sắc thành cuộc kiếm tìm một cái gì như là cốt lõi tận cùng bên trong, cái cốt lõi bất biến, được hiểu như là “linh hồn” hay là “bản thể” độc nhất của dân tộc mà chỉ mình có còn kẻ khác không có.

Đây sẽ vĩnh viễn là một cuộc kiếm tìm vô vọng. Bởi nếu nhìn văn hóa dưới góc nhìn của sáng tạo, chúng ta sẽ phải bối rối mà thừa nhận rằng, mọi nền văn hóa, mọi giá trị văn học và nghệ thuật, hay cả những thành tựu kỹ thuật thúc đẩy sự phát triển của lịch sử, không có cái gì có một bản thể của riêng nó mà cái khác không có, ngược lại, tất cả những điều ấy chỉ sinh thành khi xuất hiện nơi mối liên hệ với kẻ khác, và chỉ tồn tại trên giao điểm của các giá trị khác.

Vocabulary

Dân tộc hiện đại hóa: a modernized people; a modern nation/country;

Trong từng mảng khác nhau của …: in different of; in various parts of; in aspects of;

Nhận thức: acknowledge; recognize;

Kẻ yếu: the weak; the inferior;

Nói rõ hơn: obviously speaking; clearly speaking;

In hình ảnh của ai lên trái tim và khối óc kẻ khác: to put (to bring) their images in the others’ hearts and minds;

Ngược lại: on the contrary;

Đồng hóa: assimilate; merge;

Nỗi lo đánh mất: a “lost” fear;

Cốt lõi tận cùng bên trong: an innermost core;

Cốt lõi bất biến: an invariant core;

Linh hồn: soul

Bản thể: essence;

Minh triết là khả năng đạt đến sự tối ưu, áp dụng nhận thức và sự hiểu biết để đặt được kết quả mong đợi. Minh triết là khả năng nhận thức được đâu là sai hay đúng đi đôi với đánh giá về hành động. Đồng nghĩa với thông thái, sáng suốt, thông tuệ. Theo Wikipedia tiếng Việt

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.