Chuyện Serena Williams, Nữ Quyền, Và Cái Ghế Bệ Xí

Phụ nữ có thể làm tất cả những điều đàn ông làm được!

Ngoài lề: Ảnh trên chụp ở một làng Tibetan village called Yubeng (China), đẹp lắm nha các cậu. Tò mò thì vào blog tui tìm hiểu >

Các tờ báo ở Mỹ đang bùng nổ câu chuyện về hình phạt cho Serena Williams trong trận chung kết giải tennis U.S Open. Với bạn nào chưa biết (và không hay xem tennis như mình), tóm tắt câu chuyện là trong trận chung kết, Serena nhận được lời cảnh cáo từ trọng tài về việc huấn luyện viên đã ra dấu hiệu cho cô ấy trong trận đấu. Điều đó hoàn toàn bị cấm theo luật tennis. Serena tỏ ra vô cùng bất bình và đã “bật” lại trọng tài, khẳng định rằng thà cô ấy thua còn hơn gian lận. Trong lúc bất bình và tức giận, cô ấy đã gọi trọng tài là “thief" (kẻ trộm) vì đã “trộm" mất 1 điểm oan của cô. Kết quả là cô ấy nhận thêm 1 penalty point nữa (điểm phạt).

Câu chuyện gây tranh cãi không phải vì Serena có gian lận hay không (huấn luyện viên của cô thừa nhận đã ra dấu hiệu nhưng không biết Serena có nhìn thấy hay không). Điểm đáng nói ở đây là khi một người phụ nữ không giữ được bình tĩnh và “đấu khẩu" lại với trọng tài thì bị phạt, còn trong lịch sử tennis, khi một người đàn ông nói những điều thậm tệ hơn với trọng tài thì được coi như không có chuyện gì xảy ra. Tất nhiên, với những người không ủng hộ Serena trong chuyện này có thể nói nào là huấn luyện viên của cô có sai. Nào là một vận động viên chuyên nghiệp trong giải đấu lớn như vậy cần phải biết kiềm chế, giữ bình tĩnh, không nên nặng lời với trọng tài như vậy. Chuyện đó với tôi không liên quan. Cái đáng tranh cãi là có hay không sự khác biệt trong cách trọng tài lựa chọn đối xử với cô so với một người nam giới khác cùng vài trò với cô.

Đặt mình vào tình thế của Serena, ức chế vì vừa bị nghi oan lại vừa bị trừng phạt vô căn cứ, bị phân biệt giới tính, liệu tôi hay bạn có giữ được bình tĩnh?! Mà với thâm niên gạo cội, trải qua nhiều mùa giải tennis như Serena, chứng kiến những vận động viên nam giới khác mất bình tĩnh, nổi nóng, nói những lời mất khôn nhưng chưa từng bị trừng phạt, cô có thể chọn quyền im lặng hoặc thẳng thắn nói ra những bức xúc trong một giải đấu lớn như vậy.

Rồi tất nhiên những tờ báo này lại “đào mộ" thêm những câu chuỵên liên quan. Ví dụ như vài tuần trước, cô vận động viên người Pháp Alize Cornet đã nhận được một thẻ phạt vì… cởi áo trên sân. Alize sau khi ra sân nhận ra mình mặc áo ngược nên đã nhanh chóng chỉnh lại ngay trên sân bóng. Mặc dù các vận động viên nam giới khác như Rafael Nadal thường xuyên cởi áo trên sân nhưng chưa bao giờ bị phạt thì Alize nhận được một thẻ phạt hết sức vô lý. Rồi chuyện Serena sau khi sinh con có mặc một bộ đồ bó sát, theo cô được thiết kế với chất liệu giúp máu lưu thông, tốt hơn cho cô trong giai đoạn hồi phục sau khi gặp khó khăn trong sinh sản. Thế nhưng trọng tài giải tennis vô cùng bất bình, nói rằng Serena “không tôn trọng giải đấu”, và định sẽ cấm những bộ đồ bó sát như vậy từ mùa giải sau. Nhiều người nổi tiếng ủng hộ nữ quyền đã lên tiếng bênh vực Serena và nói những người đàn ông đằng sau giải tennis này luôn muốn kiểm soát phụ nữ, kể từ cách ăn mặc.

Có thể tranh luận rằng những câu chuyện này không liên quan, chỉ được các tờ báo cánh trái đưa vào để tăng sự kịch tính cho một tình huống thực chất không có liên quan tới vấn đề phân biệt giới tính. Lập luận đó với tôi là quá nhàm chán! Mỗi khi có vết nhơ nào xảy ra, không ai thừa nhận phụ nữ và đàn ông luôn nhận được sự đối xử hoàn toàn khác nhau. Nhiều lúc nó được coi như chuyện thường ngày ở huyện, vì nam giới quá quen với việc nắm giữ quyền lực, làm chủ nữ giới, còn phụ nữ luôn nín nhịn, chấp nhận sự bất công này vì cho đó là điều không thay đổi được.

Ở Việt Nam, có lẽ câu chuyện này còn không được bàn tán tới. Nhiều người sẽ coi cuộc đấu khẩu này nhảm nhí, vô nghĩa. Với tôi, những điều nhỏ nhất cũng rất quan trọng. Đấu tranh cho nữ quyền không phải chỉ từ những điều lớn lao như quyền bầu cử, quyền được đi làm, quyền được lấy chồng và có con tuỳ theo ý muốn của bản thân. Tôi ghét nhất là người nào nói, ủa phụ nữ bên Mỹ như vậy quá bình đẳng rồi, tự do, làm chủ cuộc sống, đi làm kiếm tiền như những người đàn ông, vậy còn đấu tranh những thứ nhảm nhí này làm gì. Bình đẳng có nghĩa là người phụ nữ phải được đối xử như một người đàn ông, nhận được cơ hội tương tự, lương cao bằng đồng nghiệp nam giới, điều này nhiều phụ nữ Mỹ vẫn đang đấu tranh để có được. Không thể nói rằng phụ nữ Trung Đông không được đi làm ngoài, không được lái xe, không được quyết định mình lấy ai, còn phụ nữ Việt Nam được làm tất cả những điều trên vậy là đủ bình đẳng rồi!

Vì thế nên, tôi hy vọng sẽ truyền đạt được tư tưởng này cho những chị em Việt Nam mình. Nếu thấy điều gì bất công, đừng sợ mà hãy lên tiếng! Dám đấu tranh vì quan điểm của mình từ những việc nhỏ nhất mới có thể thay đổi được tư tưởng lớn. Nói không phải để phụ nữ phải bật lại đàn ông, nhưng cái gì đúng và công bằng thì thôi. Không có chuyện vợ chồng cùng đi làm kiếm tiền đầu tắt mặt tối mà chỉ có người vợ phải chăm lo việc nhà, cơm nước, con cái. Rồi nín nhịn trong lòng, không dám nói ra vì sợ nhà chồng ghét bỏ, sợ xã hội đàm tiếu.

Ngược lại, một lần cô bạn cùng nhà tôi có phàn nàn là tụi con trai đi vệ sinh không bao giờ nhớ đặt cái bệ ngồi bồn cầu xuống. Tôi nói, vậy mỗi lần mày đi xong có nhấc nó lên không, hay tụi con trai cũng phải tự nhấc lên trước khi đi vệ sinh. Cô cười bảo, ừ nhỉ, tao chưa bao giờ nghĩ tới điều đó. Lảm nhảm một hồi chỉ để nói rằng, nếu thực sự yêu thương nhau, mỗi bên nên đặt vào vị trí của nhau và lựa chọn nhấc cái ghế bệ xí lên hay đặt nó xuống! Nếu bên nào khăng khăng đòi cái ghế bệ xí ở vị trí phục vụ lợi ích cá nhân mình thôi, góp ý rồi mà vẫn không được tôn trọng, thì thôi ị vào đó rồi rời bỏ cái bồn cầu ấy ngay và luôn!

Like what you read? Give Tien Le (SuperTien) a round of applause.

From a quick cheer to a standing ovation, clap to show how much you enjoyed this story.