Làm Sao Để Hết Buồn Chán Và Sống Tích Cực Hơn

Tien Le (SuperTien)
Jul 9, 2018 · 6 min read

7 năm rồi không ở Việt Nam vào mùa hè, lại về đúng tuần nắng nóng kỉ lục ở Hà Nội khiến cái não cũng lười làm việc theo. Về quê thăm nội, nội ngậm ngùi hỏi sao gầy và đen thế, nội xót. Con cháu thì vừa đi du hí về, đen vì tắm biển nhiều, gầy vì leo núi nhiều, còn đâu khoẻ như vâm, chỉ biết cười trừ nói, “Trắng đen quan trọng gì ạ.” Nội hốt hoảng quay ra, “Quan trọng lắm chứ cháu!” Ở đây 2 tuần, tôi thấy trắng đen cũng quan trọng thật. Đi đâu cũng bị hỏi làm gì mà đen thế. Đen và trắng như một biểu tượng của tầng lớp trong xã hội, sự giàu nghèo, cuộc sống sướng hay khổ, xinh hay xấu. Bởi vậy mà các chị em ra đường như ninja. Thị trường thời trang chống nắng ở Việt Nam thật phong phú, che đầy đủ các bộ phận từ chân lên tới đỉnh đầu. Bên trong, các nàng vẫn xúng xính váy áo, giày cao gót, đồ trang sức, phấn son. Xưa tôi thấy bất bình thay cho phụ nữ đạo Hồi luôn phải mặc trang phục che kín cơ thể, cùng chiếc khăn cuốn che phần ngực, cổ và mặt, gọi là Hijab hoặc Burka, chỉ để lộ đôi mắt. Cơ thể họ cứ như là một nỗi nhục phải giấu đi trước mắt những người đàn ông khác không có quyền “sở hữu” họ. Nghĩ lại thì xưa chắc tự phụ nữ đạo Hồi thích mặc vậy để… chống nắng. Nói đùa thế thôi chứ dưới cái nắng này mà đi xe máy thì đúng là phải có võ. Tôi không sợ đen nhưng cháy thành than luôn thì sợ!

Lại từ những câu chuyện với gia đình, bạn bè lâu không gặp. Nhiều người nghĩ tôi nhiều tiền lắm mới được đi du lịch lâu vậy. Nhiều người than vãn đi làm khổ quá, chỉ mong được suốt ngày đi chơi như tôi vậy, chắc tôi sướng lắm. Tôi chia sẻ thật, sướng hay khổ là ở thái độ và tư duy của mỗi người. Chìa khoá của sự hạnh phúc chính là niềm hy vọng và lạc quan. Nếu cứ đem cuộc sống của người khác ra so sánh với mình thì cuộc đời sẽ là những chuỗi ngày bất hạnh vì “Trông lên thì chẳng bằng ai.” Cuộc đời không tràn đầy màu hồng như Facebook hay Instagram newsfeed. Đi học mãi cũng chán, đi làm mãi cũng chán, làm sếp mãi cũng chán, đi chơi mãi xin thưa là cũng chán! Đằng sau những bức ảnh lung linh huyền ảo ở bãi biển Jungle Beach xanh ngọc ở Sri Lanka, lâu đài trắng Taj Mahal tráng lệ ở Ấn Độ, dãy núi Himalaya phủ tuyết trắng sừng sững trên nền trời xanh ngắt mà tôi up lên mạng xã hội cũng là những lúc khó khăn, buồn chán.

Ở Ấn Độ, tôi từng nhiều lần phát hoảng vì không có mạng để làm việc. Khi mới tới nơi, tôi cứ ngỡ là mua sim điện thoại 4G đơn giản như ở những nước khác. Nhưng chính phủ Ấn Độ thắt chặt việc quản lý sim điện thoại. Người nước ngoài phải điền một tờ form rất dài, từ thông tin lịch trình ở Ấn cho tới sơ yếu lí lịch gia đình, kèm theo 2 ảnh hộ chiếu, bản photocopy hộ chiếu, visa và địa chỉ liên lạc của một người Ấn (có thể dùng thông tin của khách sạn bạn đang ở). Sau khi nộp hết những giấy tờ này, bạn cần từ 3 tới 5 ngày để sim có thể kích hoạt. Khi đi phượt như tôi mà lại không có sim 4G thì quả thực rất khó để tra cứu phương tiện đi lại, khách sạn, nơi ăn uống, chưa kể bọn tôi cần liên hệ với sếp và đồng nghiệp 24/7 để làm việc nữa. Rồi một hôm những người giai cấp thấp nhất ở Ấn, còn gọi là Dalit, biểu tình ở nhiều nơi phía Bắc Ấn, chính phủ lập tức cắt mạng trên diện rộng trong vòng 24 giờ. Lúc đó chúng tôi đang trên tàu tới Mount Abu thuộc bang Rajasthan, khách sạn chưa đặt, Jagat lại phải hoàn thành một report để gửi cho sếp tối hôm đó. Vào mạng hoài không được, chúng tôi nghĩ là trên tàu sóng yếu, tới nơi mới biết không một ai có mạng điện thoại, internet hay wifi hết. Chủ khách sạn cũng cuống cuồng vì không biết ai đã đặt phòng trên booking.com để quản lý. Jagat lúc đó phải gọi điện cho em họ đang học đại học ở một bang phía nam Ấn Độ, nhờ em nhắn với sếp bên Mỹ thông cảm chờ tới ngày mai, hy vọng sẽ có mạng trở lại. Đêm đó cứ một tiếng anh lại dậy check xem có mạng chưa, thầm mong sếp không lên cơn mà đuổi việc anh luôn.

Đi phượt là những ngày miệt mài cuốc bộ giữa tiết trời nắng nóng, vừa mệt vừa đói mà vẫn chưa kiếm được nhà nghỉ nào hợp túi tiền mà ưng ý, hai đứa lại quay sang trút cái bực dọc sang nhau. Đi phượt là những ngày hứng khởi lên kế hoạch đi Thái, để rồi Jagat nhận ra mình cần phải bay về Nepal xin visa Thái chứ không thể đi thẳng từ Cambodia sang nước hàng xóm này như chúng tôi đã nghĩ. Đi phượt là khi leo núi 16km tới Gomuk — thượng nguồn sông Hằng, chân mỏi không muốn bước tiếp nữa, người thì lạnh cóng vì không chuẩn bị đủ quần áo, lại hú hồn vì suýt chết khi một hòn đá lăn từ trên vách núi xuống, kéo theo nhiều hòn đá khác trượt theo khi tôi đang đi bộ men theo cung đường đó lúc trời đã sẩm tối. Đêm hôm ấy tôi lạnh không ngủ được, run rẩy nghĩ tới việc mai lại phải đi bộ 16km quay về. Nhiều lúc tôi cũng chán chường không biết nên đi đâu tiếp vì lo tiền bạc rồi nhiều thứ phải nghiên cứu và lên kế hoạch quá, nhớ da diết cuộc sống ổn định và căn hộ nhỏ bên Cali, mong ước có cái giường và nhà vệ sinh của riêng mình. Tôi tự hỏi vậy mình đi du lịch để làm gì, đi xong rồi sao? Nhỡ mình không còn việc làm và không quay lại Mỹ nữa được thì sao? Tại sao mình không như những người khác, chăm chỉ cày cuốc và tiết kiệm cho mình một khoản kha khá, xây dựng sự nghiệp, mua nhà, thay vì nay đây mai đó, tốn kém tiền ăn hàng, ở nhà nghỉ, đi du lịch, gần 30 rồi mà tài sản trong tay không quá 2 chiếc vali quần áo. Tóm lại những người đi làm thì mơ được đi du hí, còn người đang du hí như tôi thi thoảng lại mơ cuộc sống ổn định như bao người.

Những lúc buồn chán, tôi làm gì? Tôi dừng nghĩ. Tôi quên đi cái gọi là mục đích cao cả của cuộc sống. Tôi không so sánh cuộc sống của mình với người khác nữa. Tôi dừng lên kế hoạch 5, 10 năm, và dừng lo lắng chuyện tương lai. Tôi đọc sách, tập yoga, đi leo núi, viết, và làm việc. Hoá ra khi bận rộn làm gì đó, cái buồn chán cũng chạy mất luôn. Nhà văn nổi tiếng T.S. Eliot có một câu nói, “The journey, Not the destination matters.” — tạm dịch là hành trình, chứ không phải đích đến, mới là quan trọng nhất. Khi đi và khi thử sức nhiều việc mới, ta lại tìm được những mối duyên mới, cơ hội mới. Ngồi một chỗ lo lắng và buồn chán sẽ làm ta chây ì. You don't have to have everything figured out! Không nhất thiết phải biết chắc rằng làm tốt việc này 2 năm nữa mình sẽ được lên sếp, hay theo công ty startup này sẽ giàu nhanh, hay học ngành này sẽ hot, quan trọng là bạn phải yêu thích và cảm thấy hạnh phúc trên cuộc hành trình mình đang chọn. Những lúc buồn chán và nghi ngờ quyết định của mình là không tránh khỏi và thậm chí cần thiết cho việc tự đánh giá lại cuộc sống của mình để điều chỉnh theo hướng tốt hơn. Thế nhưng thay vì để sự buồn chán đó ngăn cản bạn, hãy để nó khiến bạn có những đột phá tích cực và vươn cao hơn trong cuộc sống!

Tien Le (SuperTien)

Written by

I'm from Vietnam, have lived in the United States for 8 years, and now on my way around the world.

Welcome to a place where words matter. On Medium, smart voices and original ideas take center stage - with no ads in sight. Watch
Follow all the topics you care about, and we’ll deliver the best stories for you to your homepage and inbox. Explore
Get unlimited access to the best stories on Medium — and support writers while you’re at it. Just $5/month. Upgrade