Rev: BÍ QUYẾT THÀNH CÔNG TRÊN ĐƯỜNG ĐỜI — Elmer Wheeler
1. Tình cờ :
- Một ngày đẹp trời nó khoe với anh rằng nói đang tập thói quen đọc sách, mỗi ngày chỉ đọc 13 trang, trong một tháng là hết sách. Hào hứng là vậy, mà anh chỉ cười nhẹ, chẳng thỏa cơn thèm được khen của nó, nhủ bụng, như vậy mới là anh, cuồng nhiệt quá chắc là người lạ rồi.
- Một ngày đẹp trời hơn, anh mang cho đó quyển sách, có vẻ hơi cũ nhưng vẫn sạch sẽ và ngay nếp — chắc anh giữ cẩn thận lắm- “ ba mua cho anh đọc quyển này từ cấp 2 í, em đọc đi”. Nó lầm bầm “Bữa nay tốt quá ta, cho mình mượn sách luôn, gì mà từ cấp 2 cơ chứ, lúc nào cũng coi mình là con nít- em-bây-giờ chỉ như anh-của-chục-năm về trước”.
2. Xí xọn, càm ràm
- Đó là cuốn sách BÍ QUYẾT THÀNH CÔNG TRÊN ĐƯỜNG ĐỜI của Elmer Wheeler mua ở siêu thị, con tem còn y nguyên nhưng nhạt màu sau năm tháng, giá 31 ngàn, trộm nghĩ hiếm có quyển sách nào trên thị trường bây giờ mua được với giá 31 ngàn.

- Xem mục lục sách có cả 39 chương, mỗi chương chắc chục trang, nhìn như những mẩu truyện ngắn của các nhân vật nào đó, làm nó liên tưởng đến loại sách kể thật nhiều chuyện của những nhân vật khác nhau, kể và để đó và chẳng logic gì… Nhưng là anh cho mượn, ừ thì vì lòng anh nó đành ráng đọc thôi…
3. Chuyến phiêu lưu bắt đầu
- Nó bị thu hút ngay trang sách đầu tiên, vì sự lạ trong cách đặt vấn đề của tác giả — một cuộc tám chuyện giữa những người bạn, chợt bâng quơ hỏi nhau thành công là gì — rồi 9 người 10 ý, ai cũng có cách định nghĩa cho riêng mình. Dĩ nhiên, câu trả lời hợp lí nhất là … tra tự điển :D — hãy bật Merriam- Webster lên nào.
- Tác giả đưa ra 4 luận chứng xuyên suốt toàn quyển sách:
+ Đừng bảo người ta uống — phải làm cho người ta khát.
“ Khi bạn cung cấp điều gì thật sự có giá trị, người ta sẽ khao khát mà tiến tới việc tự nguyện giúp cho bạn”. à đây chính là sự ích kỉ sáng suốt mà tác giả đề cập trong những phần sau.
+ Đừng bán một cái hộp rỗng, phải để vào thứ thật giá trị rồi hãy bán.
+ Hãy đồng điệu với người khác.
+ Cho họ đóng vai trong vở kịch.
Nó thật sự thấy lạ và chìm đắm vào những điều kể trên, cuốn sách này độc đáo hơn so với những mô típ nó đã từng đọc, thậm chí đôi chỗ khó hiểu: sự thành công ví von như một giao dịch kinh doanh được hoàn thành, phải chăng tác giả là một nhà kinh tế lỗi lạc, thoáng ngờ vực chẳng lẽ mình đã bị lạc trôi vô tủ sách kinh tế?
4. Trúng tim đen
- “ Tính tư lợi là bẩm sinh, không có gì phải chê trách nhưng phải chừng mực, không sẽ là quá ích kỉ … Phương pháp tốt nhất để một người giúp đỡ kẻ khác — trước hết là người ấy phải thành công cái đã.”
Nó luôn sống trong sự dằn vặt rằng mình ích kỉ, nó chỉ thừa nhận với anh, đâu dễ để tự thấy và chấp nhận mình xấu xí. Thẳng ra là không muốn người khác hơn mình vì nó luôn thấy mình yếu kém, cho đi sẽ chẳng còn gì, kết quả nó luôn cho trong sự dày xé, hành động theo lí trí nhưng con tim thì loạn nhịp, cho để không cảm thấy mình ích kỉ dù khó chịu trong lòng.
À, giờ thì nó đã nhận ra sự thật, điều này là tâm lí tự nhiên, nếu nó cố gắng tiến bộ hơn thì nó sẽ thật dồi dào và chẳng ngại gì sẻ chia. “ Một người đau chân có lúc nào quên được cái chân đau của mình để nghĩ đến một cái gì khác đâu? Khi người ta khổ quá thì người ta chẳng còn nghĩ đến ai được nữa. Cái bản tính tốt của người ta bị những nỗi lo lắng, buồn đau ích kỉ che lấp mất…”.
Sự ích kỉ sáng suốt: làm lợi cho mình bằng cách phải làm lợi cho kẻ khác trước đã. Tiếp tục với chủ đề trên, trong một chương xa sau đó XXIV, tác giả cho rằng khi thương thuyết cần phải đặt câu hỏi quan trọng “ việc này có lợi gì cho đối phương?” thay vì nghĩ mình có lợi gì. Càng nghĩ càng thấy đúng, ấy chẳng khác gì môt phiên buôn bán giao dịch.
- Tác giả đã dẫn lời nhà tâm lí học Adler rằng nhu cầu quan trọng hơn hết là cảm thấy mình quan trọng. Quả đúng, ngầm ngầm trong bụng, nó luôn muốn mình được mọi người chú ý, nó im lặng nhưng người ta coi như không có nó thì ắt hẳn đó sẽ là ngày tồi tệ. Ngược lại, người ta khen ngợi, chú ý nó, dù điều nhỏ nhoi cũng khiến nó hạnh phúc cả ngày.
Chợt nhớ tới sự hơn thua. Chợt nhớ tới lời chị Hương HCX nói về Đan Mạch — một trong những quốc gia hạnh phúc nhất thế giới: người ta không chú trọng hơn thua, không quan niệm rằng thi cử thì phải đứng đầu, họ muốn bình bình và san sẻ giúp đỡ nhau, họ ko tiết lộ thứ hạng để làm người khác buồn lòng.
Chị Hương cũng đưa ra câu hỏi: “ Hãy tưởng tượng hai thế giới: trong thế giới thứ nhất , bạn kiếm được $50000 và những người còn lại kiếm được $25000. Trong thế giới thứ hai, bạn kiếm được $100000 và những người còn lại kiếm được $200000. Bạn chọn sống trong thế giới nào? ”Nó đã trải qua vế đầu: bình thường lương ít lắm, nay được 5tr, nhiều hơn mong đợi, thế nên rất vui, và nghĩ chắc bạn mình không bằng mình, nhưng hỏi ra đều lớn hơn hoặc bằng, kết quả dù tiền được nhận vẫn nhiều hơn bản thân nghĩ nhưng niềm vui ban đầu đã không còn nguyên vẹn. Người ta chấp nhận được ít, nhưng hơn kẻ khác, cái hạnh phúc bên trong lại được gắn mốc ở chủ thể bên ngoài, vậy thì kiếm đâu ra hạnh phúc vững bền?
“Người ta chỉ thích những người khác là người bình thường thôi, chứ ai lại muốn người khác là siêu nhân”. Chắc chỉ là cảm xúc thông thường, nhưng bài học rút ra là như người Đan Mạch kìa, họ không muốn đứng đầu, nhưng họ hết mình và chỉ cần vượt qua chính bản thân mình và mình cũng đừng tỏ vẻ với người khác. “ Nếu bạn khôn ngoan, bạn đừng làm ra vẻ khôn ngoan.”


-Tựa chương sách XVI- chiến thắng rụt rè và nhút nhát, nó chợt nghĩ có phải dành cho nó… Nó đã phải ngã mũ trước triết lí tác giả đưa ra, phải chăng đây là điều bấy lâu nó tìm kiếm, đây là người giúp nó nhận ra những cảm xúc đang xảy ra trong đầu nó, mà bấy lâu chẳng thành tên… “Nếu người ta luôn sống trong sự rụt rè, nhút nhát thì đó là người quá chăm chú vào bản thân mình. Đó chính là một biểu hiện của tính ích kỉ. Trong đó chứa đựng một chút tính kiêu căng và tự cao tự đại. Bên trong những người có tính rụt rè, nhút nhát luôn chứa đựng một cái tôi. Lúc nào họ cũng nghĩ đến cái tôi của bản thân mình. Họ thường đề cao về sự quan trọng trong mỗi cử chỉ của họ”.
Ôi, nó phải thốt lên: quá tuyệt.
Và ông đã cho nó hướng giải quyết, nếu không ghi ra những dòng này chắc nó quên mất — một phương thức thí nghiệm trong vòng 14 ngày, rằng hãy khen ngợi những việc mà người khác đã giúp mình và luôn luôn khen ngợi. Nó chờ đợi phép lạ xảy ra sau 14 ngày và sẽ viết thêm kết quả sau 14 ngày (*). “ Khi mà mình đã biết khen ngợi người khác, mình sẽ phải nghĩ đến người khác nhiều hơn mình. Mình luôn phải lưu tâm đến việc người khác làm và luôn bắt mình phải có sự nhìn nhận người ta. Chớ có chờ người ta giúp đỡ được mình việc gì đó rồi mới khen ngợi. Phải biết tìm tòi ở họ những điểm tốt, điểm đáng khen mà nêu ra cho người ta hài lòng.” Và lời khen ấy phải từ đáy long, nhé?!.
- Tim đen tim đen: LÀM SAO THẮNG ĐƯỢC CẢM GIÁC MỆT MỎI? đôi khi nó có cảm giác mệt mỏi, nhưng không hẳn là mệt mỏi, cứ là một khoảnh khắc mất hết sinh khí và hệ quả là thấy mình vô dụng. Đôi khi thấy chậm chạp, ngu ngơ trong mắt mọi người, thật xấu hổ. “ Hầu hết tất cả mọi người đều thích những người có tính cách nhanh nhẹn… Những buổi liên hoan kém khí thế khi bỗng nhiên lại có trong đó một thành phần mệt mỏi,…vì thế người ta thường tìm cách tránh xa kẻ đó.” Hôm nay nó cô đơn quá, có phải vì lẽ kia.
“… mệt mỏi kinh niên không phải do thiếu nghị lực mà là vì không thể phát tiết ra hết những năng lực tiềm tàng sẵn có trong mỗi con người… thật ra chỉ là sự buồn chán ”. Anh cho nó đọc một bài viết trên fb: bạn mong muốn ước mơ thật nhiều nhưng chẳng làm được vì khi động lực của bạn nhỏ hơn khả năng của bạn, sẽ chẳng có gì được thực hiện, thậm chí đi lùi. Thật may, đã có thuốc giải độc cho tình huống này, đó là niềm vui và sự hào hứng. “Nếu ta vượt qua những cảm tưởng mệt mỏi đầu tiên và cứ thế tiến sâu vào công việc đang làm, ta sẽ tìm thấy các kho nghị lực khác, mạnh hơn kho thứ nhất.”
Nó là một người sống theo cảm xúc và hay có “ xung đột nội tâm”. Ngay cả khi mơ ngủ, nó bật lên cái tên “ mâu thuẫn màu sắc”. “ Một sự xúc cảm làm mệt cơ thể hơn một công việc mạnh mẽ nhất làm bằng tay chân và trí óc.” Nó phải cố gắng đình chiến và tìm phương tiện giải quyết cho những xung đột nội tâm của mình nếu không muốn bị hắn gặm nhấm, ăn mòn. Nó hay giấu nhẹm trong lòng, để rồi đôi khi bật khóc như đứa trẻ khi đã hết khả năng gắng gượng.
“Khi tinh thần bị hoảng sợ hay căng thẳng, hãy khẩn trương quyết định làm một việc gì đó để nghị lực phát tiết được ra”. Tiếp chiêu một bí kíp để tránh mệt mỏi cuối ngày nào: “ sự hi vọng trong một công việc làm ưa thích vào cuối ngày làm việc giúp người ta cảm thấy bớt đỡ được sự mệt mỏi vốn có”. Có thể ứng dụng như sau: 4g tan ca, chờ đợi làm việc thật mệt mỏi, nhưng 5g đi học đàn — việc làm ưa thích thì 4g sẽ bớt mệt hơn, hăng say hơn và chờ đến 5g để được học đàn.
- “ Lòng tự tin của đàn ông có liên quan mật thiết với người vợ. Nếu bà muốn làm hoàng hậu thì hãy giúp chồng mình trở thành một ông vua.” Nó sẽ làm cách này với anh, mong anh làm được những điều lớn anh mong, và nó cũng sẽ bay cao hơn với ước mơ ấy, cùng anh.
Cái này, một lần nữa, phi thẳng tim đen luôn. Anh và nó luôn khó hiểu nhau trong lời nói, cả hai đều để ý đến câu chữ, âm điệu nên chỉ một chút bất thường trong cách nói, đối phương cũng có thể nhận ra được và cảm thấy tổn thương. Thật khùng lên khi cả hai đều có ý tốt, nhưng truyền xuống cái miệng rồi lan qua cái tai thì lại biến dạng, những cuộc cãi vả cũng bắt đầu từ đấy.
5. BÍ KÍP NHANH
- Tìm lời nói thích hợp cho đối tượng mình hướng tới
- Đừng quá hạ mình: Bằng quần áo, thái độ, nụ cười, ngôn ngữ của mình cùng với bước đi dáng đứng, cách thức vào ra, bạn phải đóng vai diễn mà bạn muốn được kẻ khác trọng vọng.
- “Tại sao cứ chờ người ta tìm ra bạn? Đừng như thế, hãy nhanh chân đi trước một bước đi”. Hăng say làm việc cũng khiến bạn khác biệt, “hãy xuất đầu lộ diện nhưng đừng như những con công đang tập múa”.
Nó đi mua cơm luôn mang theo cà men hình trái táo, người bán phì cười nhưng họ ấn tượng và nhớ đến nó, vô tình nó đã thương hiệu khác biệt cho mình.
- À à, phải khéo léo trong dùng chữ. Phải tìm những câu hỏi tích cực thì mới thu được câu trả lời như mong muốn. Ví dụ: “ anh không muốn đi dạo với em sao? Anh có muốn đi dạo cùng em ko? NONONOà Tối nay em gặp anh lúc nào thì tiện, 6g hay 7g? Anh đi dạo cùng em nhé!”.
- “Mỗi khi bạn thu được cái gì đó, hãy cho người ta cái khác để bù lại”
- THẢ THÍNH: Sách có chương phải nói là cực thả thính. “ĐỪNG BỎ QUA CHƯƠNG NGẮN NÀY VÌ NÓ CHỨA ĐỰNG MỘT BÀI HỌC LỚN”- Luôn có trên gương mặt mình nụ cười, chứ không phải là sự cau có, mỗi khi gặp hoặc chia tay với ai. — sự lễ phép và sự nhã nhặn là chìa khóa vạn năng.
- Sự nhường và lắng nghe, đối xử kẻ khác như cách mình muốn họ đối với mình, tạo sự đồng điệu. Thật ấn tượng với câu chuyện 2 người ăn mày, một người đến đứng trước mặt và xin và người cho phải dừng bước và không cho gì, một người đổi hướng bước chân cho cùng hướng với người cho và nhận được sự giúp đỡ.
- Chẳng có lí do gì để ghét bỏ mọi người, để được mọi người yêu thương thì hãy yêu thương tất cả, ai cũng có 1 điểm tốt, chỉ nên nói về mặt tốt của người ấy thôi, tin tưởng rằng không ai muốn làm người xấu đâu.
- Lời nói- “ điều bất lợi đầu tiện của bạn là điều có lợi đầu tiên của đối phương, ấy là khi bạn nổi giận”, hãy kiệm giữ lời nói. Nếu ai mách lẻo rằng có ai nói xấu bạn, bạn hãy làm thử :” Ông A nói cũng có lý lắm đấy. Ít khi nào bà B nói sai “, có thể là một cách bông đùa nhưng bạn sẽ không mất đi người bạn nào cả. Nó và anh thường xảy ra hỗn chiến trong lời nói, những lúc tức giận nó chỉ muốn nói cho thật cay, thật da diết. Ngôn từ có quá nhiều sức mạnh hơn nó tưởng. “ Nếu anh không thể viết ra một điều hay và kí tên thì anh đừng có nói điều ấy”, nghe chưa nó?!

6. KẾT GỌN: Xong một tháng đọc sách anh cho, nó thấy mình biết thêm nhiều điều mới, thầm cảm ơn anh và cố gắng áp dụng bí kíp làm “hoàng hậu” .
