CHUYỆN BỎ QUÊN CHIẾC KÈN XE Ở THÁI LAN

Sáng nay, trên đường hối hả vượt xe vượt người để đến công ty đúng giờ, tôi chợt nhận ra mình nhớ Chiang Mai, Thái Lan nhiều biết mấy. Chúng tôi khi đó chỉ mới là một đám sinh viên năm cuối, được nhà trường tài trợ đi biểu diễn ở lễ hội âm nhạc ở một thành phố phía Bắc Thái Lan — Chiang Mai. Vì đi ngay vào dịp tết truyền thống, lễ hội té nước của họ, nên chúng tôi thấy mình may mắn vô cùng. Vừa đến nơi, bước xuống xe chuẩn bị vào khách sạn check in, thì chúng tôi được người dân bản địa bắn nước chào đón. Ai cũng bất ngờ vì cứ nghĩ… chắc họ tha cho người nước ngoài.

Chiang Mai trong mắt chúng tôi lúc đó bình yên, lãng mạn, trong lành, và đặc biệt là vô cùng thân thiện. Ai cũng bảo Thái Lan là đất nước du lịch “chúng tôi sống nhờ ngành du lịch, chúng tôi nghĩ mình có trách nhiệm dụ dỗ các bạn nhớ đến đất nước chúng tôi”. Từng người dân trên đường đều đặc biệt thân thiện khi bạn hỏi một cái gì đó. Vào cừa hàng 7eleven xin bọc nilong vì cả đám sợ ướt tiền và điện thoại, họ vui vẻ cho và hỏi “Vậy đã ổn chưa, bạn có cần thêm nữa không?”, vào bất kì một siêu thị, cửa hàng nào, cũng nghe lời chào của người bán khi bạn vừa bước vào, người tài xế đưa chúng tôi đi đối xử với chúng tôi như những nghệ sĩ thật thụ, hay người ta chỉ đường nhiệt tình khi biết, và lắc đầu (chứ không chỉ bừa) khi người ta không rành.

Nói loanh quanh nãy giờ, thật ra chuyện sáng nay chỉ là, khi đang lơ mơ suy nghĩ gì gì đó, thì bị một chú bóp còi xe ở ngay bên tai. Lý do chỉ vì chú muốn chạy vượt lên, nên bóp còi để giành nguyên con đường chạy mình ên chú. Giây phút đó tôi không bực, chỉ buồn. Tôi tự hỏi bên Thái Lan bộ họ có chính sách là “hạn chế người dân bóp còi xe” đúng không? Đường phố Thái Lan cũng như Việt Nam thôi, xe thồ, xe con, xe tải, xe đạp, người đi bộ, khách nước ngoài, tuk tuk,… vậy mà trong suốt những ngày ở đó, chúng tôi không hề nghe tiếng còi xe. Đường phố đông nhưng chỉ có tiếng người cười sảng khoái vì bắn được nước vào người khác. Nếu họ có chính sách “không bóp còi” thật, thì tôi thật lòng ngưỡng mộ tầm nhìn của chính quyền. Nếu họ không hề có một chính sách cụ thể nào, thì tôi lại càng yêu thích con người và đất nước này, vì ý thức người dân cao quá: họ tránh làm nhau khó chịu, họ để ý đến cảm xúc lẫn nhau, họ tôn trọng lẫn nhau.

Đột nhiên, những ngày khi mà cả thế giới đang xô bồ vì chiến tranh, khủng bố, tranh chấp, tôi chợt nghĩ nếu người ta biết tôn trọng lẫn nhau, chắc hẳn mọi thứ không tới mức mệt mỏi và buồn bã như vậy. Thái Lan là một đất nước thường xuyên bị bất ổn, thế nhưng ở những thành phố du lịch, thái độ trân trọng của họ quá tốt, quá xuất sắc. Tôi nghĩ, hơn thua nhau chắc là ở thái độ tôn trọng.