Nhân bất vị kỷ, thiên địa bất dung

Khi cận kề hiểm nguy, lo cho bản thân trước tiên. (Ảnh: Internet)

Hồi sinh viên, mình đọc truyện kiếm hiệp thì đây là một trong những câu mình nhớ nhất. Tự đọc đã thấy sang mồm và hơn người khác rồi. Đọc xong ảo tưởng sức mạnh được vài giây. Về sau, khi trải nghiệm cuộc sống của mình nhiều hơn thì câu này hàm chứa ý nghĩa sâu sắc hơn, như một triết lý vậy.

Hồi đầu, mình cứ nghĩ câu này chỉ của mấy anh hiệp khách giang hồ nói với nhau, nào ngờ gốc gác xa xôi từ Phật giáo. Câu đầy đủ trong kinh nhà Phật “Nhân sinh vi kỷ, thiên kinh địa nghĩa, nhân bất vi kỷ, thiên tru địa diệt”, đại ý là người ta sống vì mình là chuyện bình thường, nếu không trời tru đất diệt. Khi nói chuyện, chữ “vì mình” dễ bị hiểu theo hướng tiêu cực là vì lợi ích của bản thân mà không quan tâm đến người khác nhưng trong Phật giáo “vì mình” định nghĩa là “Không sát sinh, không ăn trộm ăn cắp, không tà dâm, không nói dối, không hai lời, không khinh ngữ, không ác khẩu, không tham lam, không oán hận, không tà kiến” .Vì mình là người thường nên những tật trên ít nhiều đều phạm phải và mình cũng không dự định thành Phật :)

Càng ngày mình càng ngẫm câu này đúng đắn. Mọi sự do ta mà ra. Gần gũi nhất là sức khỏe bản thân. Mình cần hiểu về cơ thể, chăm sóc đúng cách như thế nào, ăn uống ra sao cho phù hợp… hiểu rồi sẽ giúp được người khác. Đi uống rượu, bạn mình bị say, nếu mình biết cách sẽ giúp bạn tỉnh nhanh hơn nhiều. Khi yêu nhau, bạn không tự yêu bản thân mình trước thì bạn làm sao yêu người khác đúng cách? (À mà tình yêu không có logic, nên cho vào ngoại lệ chăng).