Đám đông nói gì về bạn?

Bạn là một người như thế nào trong mắt đám đông? Và đám đông quanh bạn thường nói gì về bạn?

Ai đó đọc topic “Khi không có được thứ mình yêu, bạn làm gì?” mình viết, và đặt cho mình một vài câu hỏi? Thật ra mọi người cứ hỏi rồi lại tự trả lời. Facebook kỳ diệu ở chỗ, nó có thể kết nối mọi người với nhau một cách nhanh nhất, và đôi khi là vô duyên nhất :) Điều may mắn, là trên Facebook của Lee không có nhiều người vô duyên lắm, và cũng thật may mắn, khi họ mở lời hỏi. Và câu hỏi được nhắc đến nhiều nhất lần này, là những câu hỏi dưới đây.

  1. Như thế nào được gọi là “Làm điều mình muốn”?

Các bạn ấy (đa số là những bạn trẻ hơn) hỏi rằng: “Đôi khi thật sự em không biết điều em muốn là gì? Vậy chị làm sao để tìm ra điều mình muốn?

Hoặc: “Đôi lúc tớ cảm giác là tớ đang sống theo ý muốn của người khác Lee ạ, và tớ rất mệt mỏi.”

Mình có một mái tóc màu xanh lè (kiểu xanh light các kiểu), cứ khoảng 2 tháng nó lại đổi màu hoặc đổi kiểu 1 lần. Móng tay mình cũng vậy, có hôm hứng lên mình sơn 10 ngón tay 10 màu khác nhau, đen sì, đỏ choét, cam chua loét, có cả. Và hình xăm trên tay phải, mình có 1 cái tatoo hay ho ở tay phải vì góc đó mình có cái sẹo lồi xấu xí, nhưng mình thích nó vô cùng. Và khi mình rảnh, mình sẽ lôi xe đạp đi khắp thành phố, hoặc mình sẽ chui vào đâu đó xem Hậu duệ mặt trời đang làm tan chảy biết bao trái tim fangirl. Ui zào, nói chung mình làm tất cả mọi thứ mình cảm thấy vui, miễn là nó ko phạm pháp và nó cho mình cảm hứng sống và làm việc. Đôi lúc mình cũng bị quá tải vì công việc như bao người khác, đôi lúc mình cũng ở lại nơi làm việc đến 1–2h đêm nếu chưa xong. Đôi lúc đến văn phòng mình cũng khó ở người này, ngứa mắt người khác, đôi lúc mình cũng thấy cuộc đời này sao nhàm chán vô cùng, đáng thất vọng vô cùng. Mình cũng y hệt các bạn, nhưng mình nhìn nhận một cách lạc quan về điều đó.

Vậy câu trả lời là gì? Đó có phải là thái độ nhìn nhận vấn đề của chúng ta không? Rõ ràng, chúng ta phải sống trong tiêu chuẩn của xã hội, của bố mẹ, ông bà. Ông của bạn không thích bạn nhuộm tóc màu xanh, bố của bạn không thích bạn có hình xăm chút nào? Mẹ bạn không hề thích bạn xách ba lô lên và đi du lịch/ đi công tác một mình. Không ai muốn cả. Người lớn luôn muốn chúng ta an toàn tuyệt đối, vì họ yêu thương chúng ta nhiều đến thế nào? Nên hãy hiểu và yêu thương họ bằng cách điều chỉnh hành vi vậy.

Xã hội thì lại khác, đó là loại “đám đông” không có tiêu chuẩn, nếu bạn mặc quần áo trong khi cả thành phố này khỏa thân, chắc chắn bạn là đứa thần kinh nhất vừa rớt xuống trái đất này, chắc chắn đấy.

Điều quan trọng là, mình làm mọi việc mình thấy vui, mình điều chỉnh nó phù hợp với xã hội, với nơi mình đến, mình đi, mình ở, và can đảm chịu trách nhiệm với từng lựa chọn. Nếu gặp ông bà, bạn có thể buộc tóc lên, hoặc nếu gặp bố mẹ, chúng ta thống nhất sẽ mặc áo dài tay che kín tatoo được chứ?

Còn nếu bạn không thích công việc bố mẹ chọn cho bạn? Tại sao bạn lại làm theo? Mà nếu đã làm theo rồi? Tại sao ko can đảm để chịu trách nhiệm với công việc ấy. Rõ ràng là lựa chọn của bản thân mình, rồi đổ lỗi cho người khác, như thế thật buồn cười. Còn làm thế nào để “yêu thứ mình có”, trong khi vẫn “chưa có được thứ mình yêu” thì hãy đọc lại những gì chúng ta đã trao đổi với nhau ở bài viết trước nhé. Link của nó ở đây: https://www.facebook.com/notes/lyly-nguyen/khi-kh%C3%B4ng-c%C3%B3-%C4%91%C6%B0%E1%BB%A3c-th%E1%BB%A9-m%C3%ACnh-y%C3%AAu-b%E1%BA%A1n-l%C3%A0m-g%C3%AC/966770093360146

Ý mình chỉ là, mình cũng thấy bối rối mỗi khi được hỏi, vì mình chẳng khác gì các bạn, thật đấy. Nếu có khác, thì chỉ là cách nhìn nhận vấn đề của mình nó tích cực hơn thôi, và mình đủ can đảm để chịu trách nhiệm cho tất cả các cuộc cách mạng của bản thân. Nếu đã tích cực hết sức rồi mà không được thì hãy chửi rủa và đổ lỗi cho quên đi. Nhưng mà, nếu còn đổ lỗi và chửi được, chắc là bạn chưa cố hết sức rồi. Vậy hãy thử cách của mình xem sao nhé? Cực đoan quá với cuộc đời thì có lẽ chỉ mình chúng ta thiệt thôi hihi.

Thỉnh thoảng mình cũng chửi đổng bỏ mie ra :”> hí hí, vì mình cũng tức mà, nhưng mà “sau tất cả”, thì có than vãn chắc cũng sẽ như vậy, nên là kệ đi, thử nhìn nhận bằng khía cạnh khác xem sao. Cùng lắm trèo lên Facebook viết vài cái status sống ảo cho đỡ đỡ là đc :)) đừng tự tử, okie?

Nếu bạn chỉ làm những điều bạn vẫn luôn làm, bạn cũng chỉ nhận được những điều bạn vẫn nhận được mà thôi.
 — Anthony Robbins —

Vậy nên đừng đặt câu hỏi nữa :) Cùng nhau nhìn nhận mọi vấn đề từ nhiều chiều hơn có được không? Và cuộc đời của chúng ta lại đẹp :D

2. “Người ta nói mình như thế này, người ta nói mình như thế nào?”

Dư lào là dư lào :)) Dư lào thì cũng kệ chứ. Mình vẫn luôn nghĩ rằng, đám đông gây ảnh hưởng tới bản ngã quá nhiều. Trước đây, cũng từng bị tổn thương khi ai đó nói gì về mình mà không đúng. Tổn thương sâu sắc ấy chứ. Trưa nay lúc ra đường, có 1 đám thanh niên đi ngay sau mình bình luận là: “Tóc như cái chổi và xăm cái hình gì như IS bla bla”. Lúc mình đi thang máy, cũng có đứa lườm lườm trông gớm chết hihi. Rồi lúc mình nghỉ việc bố mẹ anh chị mình cũng chửi bỏ xừ ra :)) kiểu “Mày điên à”, hoặc bài hát “Con nhà người ta” lại được cất lên. Thậm chí, bố mình còn rất không thích con gái đã gầy mà lại mặc quần tất trong váy như mình =)) nói chung mâu thuẫn cực lớn về mặt tư tưởng. Nhưng mà có sao không?

Có lẽ là chúng ta vẫn nên điều chỉnh cho hợp lý trong từng hoàn cảnh giao tiếp. Có lẽ chúng ta cũng nên buồn và nên khóc òa lên khi ai đó nói về mình mà không được đúng cho lắm (nếu còn trẻ hic), bọn mình cũng đi nói đứa khác bỏ xừ ra — nhớ là nói cho vui thôi nhé =))

Nhưng đừng buông bỏ bản thân chỉ vì bạn thấy mình không giống họ. Mình viết note này, vì mình đang rất thất vọng vì một người bạn. Thất vọng vì cậu ấy chỉ vì cố điều chỉnh cho giống mọi người mà quên mất rằng mỗi người đều cần bảo vệ bản ngã của riêng mình. Nếu bạn điều chỉnh, hãy điều chỉnh một cách văn minh được không? Hãy giữ lại bạn, cho chính bạn nhiều hơn 1 chút.

Rồi một lúc nào đó, chúng ta sẽ nhận ra rằng, đám đông nói gì cũng không còn quan trọng nữa. Nếu bạn đã muốn chọn lựa điều gì, hãy có trách nhiệm với nó dù nó đúng hay sai :) Mình chỉ muốn chia sẻ vài điều như vậy.

3. Tại sao mọi người không như tôi muốn?

  • Tớ muốn mọi người phải như thế này
  • Tớ phát bực vì chẳng ai làm theo ý tớ
  • Tớ nghĩ là mình chán các cậu rồi, nghỉ chơi đi, sao các cậu không để ý đến lời tớ nói
  • Tớ cảm thấy chúng ta không được gắn kết rồi? Nghỉ đi

Chúng ta luôn muốn mọi thứ theo ý mình, nên vô hình trở nên ích kỷ. Ích kỷ bởi vì nếu thấy ai không như ý chúng ta muốn, chúng ta sẽ thất vọng, sẽ buồn, sẽ nổi khùng lên, và thế là chúng ta đổ vỡ. Mình đã từng như vậy, đã từng tự làm bản thân mình tổn thương chỉ vì người khác đang sống và đối xử với mình không theo cách mà mình muốn. Lúc đó, mình chưa nhận ra được ý nghĩa của “bản ngã” đối với từng người. Mình chỉ thất vọng, chỉ trì chích vì họ không giống mình thôi.

Nhưng trưởng thành là một quá trình kỳ lạ, mặc dù nó đi kèm cả việc bạn sẽ già đi. Nó dạy chúng ta hiểu rằng, ở bất cứ đâu cũng sẽ có người này người nọ. Nhất là ở Việt Nam, sẽ không khó để thấy rằng, khi được giao bài tập nhóm, chắc chắn có đứa làm tóe khói, còn có đứa chỉ chơi và ăn điểm, tất nhiên xã hội nào cũng vậy. Nếu không thể tránh xa lũ vô trách nhiệm thì hãy tìm cách thích nghi với nó, nếu ko thể thích nghi nổi, thì bạn hãy bỏ đi. Nếu bỏ đi rồi, mà nhận ra, à hình như chúng mình vẫn có thể làm việc bằng những điều tích cực khác, thì hãy quay trở lại. Đừng mong muốn hoặc áp đặt quá nhiều, cũng đừng mệt mỏi khi ai đó không theo ý bạn.

Đó là điều tất yếu của cuộc sống rồi, nếu cực đoan và thất vọng về nó quá, chỉ làm chính chúng mình thiệt thôi. Vì vậy, hãy hòa nhập và thích nghi 1 cách tích cực nhé.

Tự nhiên viết đến đây chán quá hihi. Nên không viết nữa, đi ăn. Phấn đấu viết blog mỗi ngày 1 lần như hồi trẻ trâu vậy :(

— Hà nội một ngày nồm ẩm-

Like what you read? Give Lee a round of applause.

From a quick cheer to a standing ovation, clap to show how much you enjoyed this story.