28.05.17

Một ngày như thế. Buồn rồi vui, vui rồi lại buồn. Ở tuổi 25 này. Mọi thứ đều dang dở. Công việc dang dở, tình yêu cũng dang dở. Gia đình thì vốn đã dang dở từ rất lâu rồi. Tôi cười nhạt. Cuộc sống của t kỳ lạ lắm. Kỳ lạ là tại sao tôi lại dở hơi dậm chân tại chỗ mà k thèm tiến lên phía trước. Ở thời đại này người ta đều tiến lên còn tôi thì ngồi đây nhìn người ta bước đi sao. Và rồi khi tôi nhận ra sự kỳ lạ đó thì tôi buồn. Mọi sự do mình chứ k có sự kỳ lạ nào hết cả. Đúng vậy. Moi chuyện do tôi quyết cả. Tôi nên chấp nhận với cái kết quả mà t đã lựa chọn như vậy. Để tôi thấy rằng à tôi sai rồi. Tôi đã sai khi tôi cho bản thân mình thoải mái đến như vậy. Tôi đã sai rồi khi tôi quyết định yêu một người!

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.