Malaysia 5D4N: Part 3: Cameron Highlands huyền ảo

Tea Plantation, Cameron Highlands, Malaysia

Part 1: Langkawi ngủ quên
Part 2: Kuala Lumpur đa văn hoá
Part 3: Cameron Highlands huyền ảo

Cameron không hề có tên trong plan ban đầu của tụi mình, nhưng sau khi coi hình đồi chè xanh vô tận từ chúng bạn, tụi mình quyết định lên Cam cho bằng được, dù là chỉ được vài tiếng đồng hồ.

Sau khi thay đổi plan, thì đáng lẽ tụi mình sẽ có hẳn 24h ở Cam, tức là có ngủ 1 đêm. Nhưng sau khi search thì các ks điểm cao trên agoda mà giá chấp nhận được đều đã hết phòng, đã thế mn còn bảo Cam buổi tối chán lắm do dân đi ngủ hết, chợ đêm cũng chỉ bán nông sản bt, rứa thành ra tụi mình quyết định đi về trong ngày vì ban đêm ở KL vui hơn :v

Mình book vé bus online đi Cam ở http://www.busonlineticket.com với giá 35RM/ng/chiều, là xe VIP tức là ghế to tổ bố, ngả đc 135độ, có gác chân, điều xe này so với xe VIP bên Thái thì ko bằng do bên Thái còn cho nước và bánh ngọt nữa. Tụi mình book chuyến sớm nhất từ KL->Cam là 8h30, và chuyến trễ nhất từ Cam->KL là 17h30. Thời gian đi xe khoảng 3 tiếng/chiều. Khi book online thì có option pay = visa và = paypal. Do mình không tin tưởng cấu trúc hạ tầng của web này lắm (có thể có lỗi bảo mật thông tin payment) nên mình chọn pay = paypal, vì paypal sẽ thay mặt mình thanh toán, chứ mình ko cần phải khai báo số visa card. Sau đó ngay lập tức email confirm vé sẽ gửi về cho mình, email dặn phải print out bản cứng ra và có mặt ở trung tâm bus BTS trước 30p để pickup vé.

Bến xe — Chụp từ Pintu của mình

Sáng đó, tụi mình 7AM là chuẩn bị xong xuôi hết và trả phòng. Gọi uber đi thẳng tới BTS. BTS cũng ko xa lắm nhưng cũng nằm ở quốc lộ, đường lên hơi khó hiểu nên xe riêng là tiện nhất. Bến xe bus BTS của KL nó to hơn sân bay Tân Sơn Nhất các bạn ạ :))) vô cái wtf hết hồn luôn. Bến xe của Bangkok cũng ko đc như thế này đâuuuu. Kiểu mình cảm giác KL có đặc sản là đất và xây dựng. Gì cũng to rộng và mới xây :)) Vô đấy thì mình ra đại 1 counter xuất cái email ra, staff hỏi nhau cm ji đó qua lại 1 hồi rồi lấy cái mộc đóng vô ịch ịch, mộc ghi “Boarding pass ngày-tháng-năm" rồi bảo done nhé. Thế là cứ cầm thế đi ra thang máy đi xuống mấy cái Pintu (tiếng Malay, nghĩa là Gate/ga). Muốn vô Pintu phải qua cửa soát vé của cảnh sát, mình xuất trình xong được đánh dấu của cs rồi qua cửa, ra đúng pintu trên vé ghi ngồi chờ, tiện thể mua bánh ngọt ăn sáng cho lẹ. Chờ tới bảng hiển thị (y chang ở sân bay hay có) hiển thị là tới chuyến của mình rồi thì mình đi ra quầy soát Boarding pass (lại y chang sân bay :))), sau đó mình bước qua 1 cánh cửa tự động ngay sau quầy soát Boarding pass thì thấy xe đã chờ sẵn. Chuyên nghiệp ha. Đó là lí do nói bus bus chứ bến xe người ta sanh chảnh hiện đại lắm, méo có nhao nhao kinh dị như ở hcmc nha :( Hồi đi Bangkok với phuket thấy bến bus ngta quy củ có gate dù hơi cũ dù vẫn lộ thiên là đã nể rồi, giờ qua đây thấy nó đẹp hơn sân bay Tân sơn nhất là sợ luôn :)))

Lên xe đi bon bon tới Cam. Trên xe sạch sẽ, chỗ ngồi thoải mái. Khúc gần tới Cam mà bắt đầu lên núi ấy, nó xoắn còn hơn vỏ con ốc :)))) đường lên Đà Lạt không là cái đinh gì hết nha :v Càng lên cao nó cũng càng mát kiểu dậy á, 2 bên là rừng rậm toẹt vời. Lên tới nói thì bus sẽ dừng ở Tanah là trung tâm đô thị của Cameron. Gọi là đô thị thôi chứ là nơi nhìu nhà cao tầng kiểu Âu nhất vùng đó thôi, chứ cũng ko quá hiện đại gì cho cam. Mục tiêu của tụi mình khi lên Cam là để ngắm đồi chè lừng danh. Các nơi tham quan du lịch của Cam lại tập trung ở thị trấn Bringchang, cách Tanah vài cây số, đường cũng ko quá ngoằn nghèo như Phuket hay Langkawi, nhưng toàn đường ko tên nên dễ lạc :v

Lên Cam thì người ta thường lựa chọn 2 phương án. 1 là mua tour vì giá rẻ và đi được nhiều chỗ vì người ta planning sẵn hết rồi, bạn mình có recommend TJ Lodge có cái counter gần ngay bến bus ở Tanah. 2 là thuê xe riêng hoặc thuê taxi.

Hôm đó lên Cam tụi mình đi chủ nhật, thấy dân ở đó gọi là School Holiday nên bà mie nó kẹt xe… đi đường loanh quanh như vỏ ốc mà còn kẹt. Đáng ra lên Cam đi 3 tiếng thoai mà thành 4 tiếng hơn luôn huhu. Lên trển là 12h hơn. Xuống xe thì mình được 1 chú cũng lớn tuổi lái taxi mời đi, giá là 25RM/h, chấp nhận chở hết 4 đứa (trước đó theo search trên mạng là xe 4 chỗ ở Cam chỉ chịu chở 3khách, tức là thêm tài nữa là 4ng) nên tụi mình thấy cũng ok. Nhưng vẫn đi ra TJ Lodge thử xem sao. Ra tới TJ thì TJ báo là hôm nay kẹt xe quá nên ko mở tour ngắn kiểu 4 5 tiếng buổi chiều, chỉ mở sáng thôi, vì kẹt quá ko đi đâu được hết. TJ offer cho thuê xe van tải riêng, nhưng đòi tới 250RM cho 5 tiếng, thế thôi tụi mình bye luôn :)) Mình đi ra chỗ chú taxi nãy đồng ý giá 25RM/h.

Tanah & chú taxi :))

Chú này như đa phần người Ấn ng Mã, là nói tiếng Anh bao khó hiểu :)) cái accent kì cmn lạ. Xe chú cũng cũ thôi. Chú bảo đi vườn dâu đi cho gần, chứ đồi chè thì ket xe qúa, nhưng tụi mình nhất quyết không đồng ý, do chỉ ở Cam dc 5 tiếng nên dù có kẹt cũng fai ưu tiên đồi chè. Thế là chú ok. Đường từ Tanah qua Brinchang cũng đông đúc nhưng chú đi lối tắt hẻm ngõ băng qua nhà người dân đồ nên tới Brinchang lẹ lắm :)) Lên tới đường chính của Brinchang nó kẹt thì thôi rồi huhu, cơ mà chú số má vãi, bóp kèn chạy ngược chiều r chen ngang dòng xe tùm lum =))) Má ơi lúc đó mới biết chú là đại bàng phố núi :))) ai chú cũng quen cũng ghẹo hết :v

Đồ Tàu mình ăn ở Brinchang

Đường lên kẹt quá mà sáng giờ tụi mình chỉ mới bỏ bụng cái bánh ngọt nên nhờ chú kiếm 1 quán ok để ghé quất ăn trưa v cả đi vệ sinh :)) chú chở vô tiệm ăn đó giống kiểu quán ăn dừng chân khi mình đi xa á, vô đó cũng rộng mà bán theo tiệm, có tiệm ấn tiệm tàu. Tụi mình order đồ tàu, cũng hủ tíu xào cơm chiên đồ cho nó an toàn :V mà nha, nhà vệ sinh mã lai đúng là ko có chỗ nào sạch, mà lại còn tính phí 0.5RM/lượt. Bà nội cha :v Xong xuôi ba vụ đó thì tụi mình tiếp tục hành trình lên đồi chè.

Giờ đó cỡ 2PM, cũng đỡ kẹt rồi, cũng nhích được nhèo hơn, đi độ 15 20p là tới đc chân đồi chè ahihhi lên lưng chừng đồi chè thì chú dừng cho tụi mình chụp hình, đây là cảnh lên lưng chừng nè

Sau đó tụi mình nói chú muốn lên đỉnh đồi, chú bảo ủa có đỉnh hả… tụi mình fai diễn tả là chỗ cao cao làm trà của BOH ấy, thì chú mới hiểu, bảo là phải nói BOH tea plantation chú mới hiểu, vì còn nhiều đồi private.

Lên BOH, chú đậu xe r bảo tụi mình cứ chơi cho đã r ra xe kiếm chú. Tụi mình vô coi nhà máy trước, cũng ko có gì đẹp nên ra lẹ :)) Chụp ảnh với tấm biển BOH xong tụi mình lao vô trung tâm bán trà của BOH ngay ở đó. Má ơi nhìu trà vcl, đủ loại đủ bao bì đủ hương, có cả bánh cả card đồ. Mình mua nhiều đến nỗi xách không nổi mà tổng có 80RM :v Rẻ đau xót. Về sau về nhà mình có thử trà túi lọc bt nhất của BOH mà cũng đã thấy thơm hơn lipton 10 lần, và trà chất lắm nhé, không ngủ được luôn. Ngoài trà túi lọc thường còn có trà thượng hạng hơn đóng hộp giấy có 6 hương khác nhau, hay premium hơn nữa có lon sắt với bao bì rất đẹp. Trà trái cây thì có trà xoài trà đào trà ji nữa ấy. Ngoài ra hot nữa là trà sữa gói. Có trà sữa bt và trà sữa teh tarik. Mình thử trà sữa bt thì thấy nó nhạt nhạt, còn teh tarik mình cho bạn nên cũng ko rõ mùi vị, mà nghe đồn ngon hơn ts bt á. Tiền nào của đó :))

Bảng BOH

Ngoài cái siêu thị 3948652 loại trà đó thì còn có BOH Cafe' chuyên bán bánh ngọt kiểu Tây và gần như tất cả loại trà BOH được chế biến để dùng kèm, rất quý tốc kiểu Anh. View từ đồi BOH thì xuất sắc, rất đẹp, sương khói mờ nhân ảnh nhưng xanh thì bạt ngàn vô tận, không khí hơi lành lạnh, tất cả quyện lại một cách hoàn hảo. Nhìn cái là thấy yên bình, là thấy đoạn đường 200km xa xôi từ KL lên đây thật xứng đáng, thật không uổng bỏ KL 1 ngày để lên chứng kiến tận mắt đồi chè thơ mộng lừng danh. Ở đây còn có cả cầu thang cho đi xuống vô trong vườn chè nữa. Mà tụi mình có ít time quá nên chỉ chụp choẹt thôi chứ ko ăn uống hay vô vườn được. MUST VISIT.

Theo dự tính là xong cái đồi BOH là tụi mình đi vườn lavender, nhưng mà đồi chè quyến cmn rũ quá nên chụp hình mua sắm tới hết time luôn. Trên đường về tì kịp ghé tí chợ tự phát bên đường coi vớ vẩn, con bạn mình nó quất nguyên con mực khổng lồ rắc cà ri.

Chú taxi đưa mình về tới trung tâm của CS Travel là hãng xe mình book vé đi về. Mình vô show cái email đã in ra thì CS cấp cho mình vé cứng, rồi ra trước cửa ngồi chờ thôi, độ 10p là xe đã tới, tụi mình leo lên xe ngủ như chết. Đoạn đường về theo dự tính là cỡ 9PM về tới KL rồi nhưng lại vẫn kẹt xe rồi thì dừng chân các kiểu nên 10:30PM tụi mình mới về tới KL. Mệt chết luôn T.T Nhưng đi đáng vãi ra aihihi

Tips:

  • Xe: mua tour hoặc thuê xe/taxi riêng sẽ đi được nhiều chỗ hơn do không tốn time kiếm đường. Taxi 4 chỗ rơi vào khoảng 25RM/h.
  • Ngoài đồi chè (BOH), Cameron còn có vụ vườn dâu (nhưng chỉ vào mùa dâu mới đáng đi nhé, ngoài mùa đi méo thấy dâu đâu mà vãi đắt), vườn lavender, vườn ong bướm, Time Tunnel đồ. Còn có chợ đêm thứ 7 nữa nhưng nghe bảo chỉ toàn nông sản
  • Cameron có 2 thị trấn lớn là Tanah (thành thị ăn chơi, tập trung hãng xe, quán này nọ) và Brinchang (khu danh lam thắng cảnh vườn tược). Thành ra khuyên thì ban ngày ở Brinchang, tối ở Tanah :)) nói chung cũng đừng expect trên núi buổi tối vui như dưới thành phố
  • Trà BOH có bán trên mạng nhưng đắt hơn nhiều sao với ở Cam, mà không đủ loại. Tương tự, ở KL có bán trà túi lọc original và trà hộp có hương của BOH, nhưng ko hề bán trà trái cây hay trà đóng lon. Giá ở KL tất nhiên là mắc hơn, nhưng không nhiều. Giá trà giao động từ 2RM-18RM tuỳ loại, kích cỡ, v.v…
  • Đi vô cuối tuần hay bị kẹt xe do đường vòng lên núi bé xíu à T.T không khí không quá lạnh, nói chung mát mẻ (mình đi vào cuối tháng 5).
  • Cameron, nhất là ở Tanah, có dãy nhà theo kiến trúc Âu nhìn là lạ, đúng style nghỉ dưỡng yên bình
  • Mình đi Cam 1 ngày thì tốn vé khứ hồi KL-Cam 70RM, shopping trà BOH 80RM, hùn tiền taxi 25RM, ăn uống 15RM. Tính ra xấp xỉ 200RM. Nếu bạn ngủ ở Cam thì cộng tiền hostel vô thì sẽ ra budget trung bình cần để dạo chơi Cameron Highlands.

Part 4: Conclusion & Tips mình sẽ viết tổng hợp về ăn ở đi lại tiền bạc đồ nhoen.

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.