Đọc cuốn Suối Nguồn- The Fountainhead

Mình bắt đầu đọc cuốn sách vào một ngày tháng 5 của năm thứ 2 Đại Học, và sau khi ra trường khoảng 4 năm thì đọc lại 1 lần nữa. Vẫn có thể nói đó là cuốn sách yêu thích nhất của mình, xếp trước cuốn Rừng Na Uy.

Hồi còn sinh viên, mình vừa đọc vừa bỏ dở cuốn sách,…do những ấn tượng ban đầu. Cả 2 nhân vật chính Roak và Dominique, cả 2 được xây dựng một cách quá cực đoan và quá hoàn hảo. Họ nhất quyết và trọn vẹn là chính họ, không quanh co, không thay đổi giống như đa phần chúng ta. Chính vì vậy mà họ có gì đó quá lí tưởng, quá ko thực tế, quá khó nuốt.

” Cậu ta luôn nhìn thẳng vào người đối diện, và đôi mắt chết tiệt của cậi ta không bỏ sót một thứ gì, có điều…cậu ta luôn làm cho người đối diện cảm thấy họ không tồn tại.” ( Roak- Suối Nguồn)

Năm đó còn nhỏ, trong tâm luôn có 1 cảm giác thích dán nhãn. Mới đọc những trang đầu đã dán nhãn, Roak là như này, Dominique là thể loại này, Petey là như này, và Catherine là thế kia….Mình nhìn đời như một con ếch nhìn miệng giếng như vậy. Mặc dù mình biết mình đang đọc một cuốn sách hay, nhưng nó hay cỡ nào, mình không hoàn toàn hiểu được, có một cái gì đó quá tầm với của mình.

Nhưng rồi cho đến khi mình đọc lại 1 lần nữa, khi đã trưởng thành và nếm đầy đủ hơn cái hiện thực khắc nghiệt khi ra làm nghề, có thể là bất kì nghề nào, đều phải đối mặt với cái mà nhân vật của Suối Nguồn đã đối mặt, khác nhau tuỳ mức độ ngây thơ của mỗi người. Khi đó, mình mới đủ kiên nhẫn và điềm tĩnh để ngồi đọc từng dòng và hiểu về từng nhân vật mà Ayn Rand đã xây dựng.

Cuốn sách đã không thay đổi mình, mà chính mình đã thay đổi và cuối cùng mới thấy được chiều sâu của cuốn sách.

” Những gì quý giá và thiêng liêng chính là những thứ mà chúng ta không muốn chung chạ với ai. Nhưng bây giờ chúng ta được dạy phải ném tất cả những gì chúng ta có ra chỗ công khai cho mọi người cùng mổ xẻ. Chúng ta được dạy phải tìm niềm vui ở những tiền sảnh đông người. Ý tôi là chúng ta không có thậm chí 1 từ để đặt cho trạng thái tự-thấy-tràn-đầy, tự-thoả-mãn trong đời sống tinh thần của con người. Khó có thể gọi nó là ích kỉ hay vị kỉ. ” ( Suối Nguồn)

một cuốn tiểu thuyết cho thời đại của chúng ta, nhưng có lẽ Ayn Rand đã ko cố ý viết riêng cho chúng ta.

Hàng ngàn năm trước đây, có một người lần đầu tiên tìm được cách tạo ra lửa. Người đó có lẽ đã bị thiêu sống bằng chính ngọn lửa mà anh ta dạy những người anh em của mình cách thắp lên. Anh ta bị coi là một kẻ xấu vì đã có quan hệ với ma quỷ, thứ mà loài người luôn khiếp sợ. Nhưng từ đó trở đi, loài người có lửa để giữ ấm, để nấu nướng, để thắp sáng trong hang động. Anh ta đã để lại cho họ một món quà mà họ từng không hiểu và anh ta đã xua bóng tối ra khỏi trái đất này. Nhiều thế kỷ sau, có một người lần đầu tiên tạo ra cái bánh xe. Người đó có lẽ đã tan xác dưới những bánh xe mà anh ta dạy những người anh em của mình cách làm. Anh ta bị coi là một kẻ phạm tội vì đã mạo hiểm vào vùng đất cấm. Nhưng từ đó trở đi, loài người có thể đi tới mọi chân trời. Anh ta đã để lại cho họ một món quà mà họ đã không hiểu được và anh ta đã mở những con đường trên mặt đất”.

Mình đã chỉ nhận ra sự quý giá của những dòng này khi bước chân ra đi làm. Chỉ có lúc đó, mình mới cảm nhận được cái quý giá của việc tạo ra, “create”, chứ không phải là chỉ ban phát những món quà từ sự sáng tạo của người khác. Chính vì vậy mà đau đớn. Đó là một điều ko cách nào tránh khỏi. Nỗi đau của nhũng người tạo ra đứa con tinh thần của mình, trải qua nhũng ngày thai nghén khổ sở, vựo mình để thực hiện 1 sản phẩm tâm huyết. Nỗi đau khi nhận sự nghi ngờ dè bỉu từ nhũng người khác , và nỡi đau để bảo vệ nó hay khai tử nó….

Không hề có bà Wayne Wilmot; chỉ có một lớp vỏ bao gồm những quan điểm của những người bạn của bà nhựng tấm bưu thiếp ảnh mà bà đã từng nhìn thấy, những tiểu thuyết về các điền trang nông thôn mà bà từng đọc; đấy chính là nhựng thứ mà anh đang tiếp chuyện thứ phi vật chất không thể nghe thấy anh nói, hay trả lời anh, điếc đặc và vô cảm như một miếng bông gòn vậy.

Có thấy quen hay không?

…“Trong những thế kỷ qua, đã có những người đặt bước chân đầu tiên của họ trên những con đường mới; họ không được trang bị vũ khí gì ngoài tầm nhìn của riêng họ. Họ có mục đích khác nhau, nhưng tất cả đều có một số điều chung: bước chân của họ là bước chân đầu tiên, con đường của họ là con đường hoàn toàn mới, nhãn quan của họ không hề do vay mượn, và phản ứng mà họ nhận được luôn là sự căm ghét. Những nhà phát minh vĩ đại — những nhà tư tưởng, những nghệ sĩ, những nhà khoa học, những nhà sáng chế — đều phải đơn độc chống lại những người cùng thời với họ. Tất cả những ý tưởng mới và vĩ đại đều bị chống đối kịch liệt. Tất cả những phát minh mới và vĩ đại đều bị lên án. Động cơ máy đầu tiên bị coi là ngu xuẩn. Chiếc máy bay đầu tiên bị coi là không tưởng. Chiếc máy dệt đầu tiên đã bị coi là ác quỷ. Việc gây mê bị coi là tội lỗi. Nhưng những người đó, với tầm nhìn không vay mượn, vẫn tiếp tục tiến lên. Họ đã chiến đấu, họ đã đau khổ và họ đã phải trả giá. Nhưng họ đã chiến thắng”.
… “Loài người đã được dạy dỗ rằng đức tính tốt đẹp nhất không phải là đạt được một cái gì đó mà là cho đi một cái gì đó. Nhưng một người không thể cho đi những gì mà anh ta không tạo ra. Đầu tiên phải có sáng tạo, sau đó mới là phân phối, nếu không thì chẳng có gì để phân phối cả. Phải có người sáng tạo trước khi có những người hưởng lợi từ sự sáng tạo. Thế mà chúng ta lại được dạy dỗ để ngưỡng mộ những kẻ sống thứ sinh — những kẻ phân phát những món quà mà họ không tạo ra; chúng ta được dạy để xếp họ lên trên những người đã sản sinh ra những món quà đó. Chúng ta ca ngợi công việc từ thiện. Nhưng chúng ta lại nhún vai coi khinh những nỗ lực để thành công”.

Thật ra, trước khi tạo ra bất cứ cái gì đó là của mình, người ta phải học cách là chính mình, một cách trung thực và chân thành nhất. Khi đó, họ mới có khả năng hiểu được mình đang tạo ra cái gì, để làm gì, và bảo vệ nó.

Tôi nghĩ rằng điều xấu xa lớn nhất trên trái đất này chính là việc đặt mối quan tâm cơ bản của mình vào người khác. Tôi đã luôn đòi hỏi những người tôi thích phải có 1 phầm chất nhất định. Tôi đã luôn nhận ra nó ngay lập tức — và đó là phẩm chất duy nhất tôi trân trọng ở con người. Tôi chọn bạn bè theo cách đó. và bây giờ tôi đã biết đó là cái gì. Một cái tôi tự thoả mãn. tất cả những thứ khác đều không quan trọng.” ( Dominique- Suối Nguồn)

Ở thời đại này, rất hiếm khi bắt gặp một ai đó biết an vui với cái hiện tại của mình, tất cả đều bất an, tất cả đều cần một chỗ dựa cho tâm thức, tất cả như bầy khỉ nhảy lao nhao trong niềm tuyệt vọng của những giá trị tinh thần cao đẹp đã xuống cấp từ lâu, tất cả đều không tỉm được lối thoát.

Phải nói là trong cơn khủng hoảng của tuổi 25, mình vừa đọc Suối Nguồn, vừa hồi hộp tự hỏi, có phải là không lối thoát thật sao? giống như đi tìm một cái kết cho chính mình và những kẻ “tử vì đạo” như bạn bè cùng chí hướng với mình. Nhưng rồi,…cái kết của câu chuyện là một cái kết nhạt và nhẹ nhàng, có thể là cho đỡ ám ảnh, khi chúng ta đã được thết đãi những sự thật sống sượng, sự giật gân và nặng nề suốt chiều dài cuốn sách.

Dù sao thì đó cũng là cuốn sách đã ám ảnh suốt tuổi trẻ của mình, kẻ đi tìm 1 lý tưởng sống và sự tự tại trong việc bộc lộ bản thân mình.

“Người ta đã nói quá nhiều điều vớ vẩn về tính thay đổi của con người và về sự thất thường của tình cảm… Tôi luôn luôn nghĩ rằng những tình cảm có thể thay đổi được thì thực ra là những thứ không tồn tại ngay từ đầu. Có những cuốn sách tôi thích khi tôi 16 tuổi. Giờ tôi vẫn thích chúng.”

Nhưng rồi có lẽ mình đã quá bị ám ảnh bới cuốn sách , đến nỗi cho rằng, có những thứ tình cảm sẽ không thay đổi, có những người sẽ ở mãi trong tim. Cuối cùng, nhận ra là, đó là điều bất khả nhất trên đời. Ayn Grand có lẽ đã xây dựng cặp đôi chính như một niềm mong ước của tất cả chúng ta. Đó là lý tưởng. Nhưng cái gì lý tưởng không bao giờ tồn tại. Mọi đam mê cuối cùng cũng đều vô ích.

…mọi người đều mong được bất tử. Nhưng họ chết đi cùng với mỗi ngày qua. Khi em gặp họ, họ không còn giống như lần em gặp trước đó. Với mỗi giờ trôi qua, họ lại giết đi một phần trong chính mình. Họ thay đổi, họ bác bỏ, họ mẫu thuẫn — và họ gọi đó là trưởng thành. Và cuối cùng sẽ chẳng còn lại gì cả, chẳng còn gì chưa từng bị đảo ngược hay chưa bị phản bội, như thể chưa từng tồn tại một thực thể mà chỉ là một dãy các tính từ nối tiếp nhau hiện lên rồi mờ đi trên một mớ vật chất hỗn độn. Làm sao họ có thể mong đợi một sự vĩnh cửu khi họ chưa bao giờ giữ nguyên một cái gì dù chỉ trong một khoảng khắc?…

mình đọc cuốn sách lần đầu tiên vào tháng 5 của năm 2 đại học, viết nháp bài review ngu ngốc về nó vào tháng 5 năm 2010, và giờ đưa bài review mới nhất vào một ngày cuối tháng 5/2017. Không biết tại sao cứ vào những ngày tháng 5….?

Show your support

Clapping shows how much you appreciated Hoang Vy Nguyen’s story.