Falundafa.org
Giảng Pháp tại Pháp hội San Francisco [1997]
Lý Hồng Chí
6-4-1997
Chúng ta vừa mới gặp mặt tại New York, mới qua mấy ngày, hôm nay lại gặp mặt tại đây. Tôi vốn muốn cho mọi người một quá trình để chư vị có thể hấp thu [bài giảng ấy], bởi vì những điều giảng lần trước là rất cao. Kỳ thực những điều tôi giảng gần đây, chư vị suy nghĩ một cách kỹ lưỡng, thì có thể chư vị sẽ cảm thấy những điều tôi đã giảng [còn] cao hơn nhiều, kỳ thực đã giảng đến bản chất rồi. Bởi vì có một nguyên nhân, chính là chư vị có [trình độ] tri thức văn hóa cao, và có một bộ phận [học viên] là đắc Pháp sau. Mà bộ phận những người đắc Pháp sau này thì đề cao rất nhanh chóng, yêu cầu đối với họ cũng cao, đề cao tầng thứ cũng nhanh. Mọi người cảm thấy độ khó lớn hơn một chút, khó khăn nhiều hơn một chút, cũng chính là dường như khổ nạn nhiều hơn một chút, điều đó là tất nhiên. Những điều tôi giảng hôm nay, rất nhiều điều là trước kia chưa từng giảng. Bởi vì thời gian tu luyện rất hữu hạn, cho nên tôi hy vọng truyền cấp Pháp này cho mọi người thật nhanh, tu luyện thật nhanh chóng, viên mãn thật nhanh chóng.
Hôm qua tôi còn giảng một vấn đề như thế này. Mọi người có thể đã biết trong “Tây Du Ký” của Trung Quốc, khi Đường Tăng đi Tây Thiên lấy kinh đã trải qua đủ mọi gian khổ, chín chín tám mươi mốt nạn, thiếu một nạn là không được, vẫn phải bổ sung thêm, rất là không dễ dàng. Hôm nay chư vị đắc Pháp quá dễ dàng. Ngay cả không ở nước Mỹ, [chỉ] mua một tấm vé máy bay, trong nháy mắt là đã tới rồi. Giảng một cách tương đối, Pháp này cũng xác thực là đắc được rất dễ dàng, nhưng tu lên thì không dễ dàng như vậy đâu. Tôi cũng đã suy xét rồi: có thể học được hay không, có thể đắc được hay không, đối đãi với Pháp này như thế nào, chúng tôi cũng cần phải xem xem. Không thể kéo dài thời gian này quá lâu, đối với việc đắc hay không đắc Pháp này, con người cứ suy xét đi suy xét lại, cứ đắn đo, học hay không học? Thế này thế kia. Chúng tôi cũng đang cân nhắc vấn đề này. Cho nên tôi thấy thời gian cấp bách một chút cũng có chỗ tốt của nó. Không phải ai cũng đều có thể đắc được Pháp này. Chúng tôi giảng duyên phận, nghĩa là, thời gian cấp bách, cũng có thể khiến những người không nên đắc Pháp sẽ không tiến vào được. Thời gian kéo dài ra có thể sẽ tồn tại vấn đề như thế này, những người không nên đắc Pháp có thể sẽ tiến vào, như thế họ sẽ can nhiễu, phá hoại chúng ta. [Vì nếu] họ không tin, thì sẽ khởi một loại tác dụng can nhiễu. Đương nhiên, cửa này của chúng tôi mở ra quả thực là rất lớn, dù chư vị là ai, chỉ cần chư vị có thể học, thì chúng tôi sẽ có trách nhiệm với chư vị. Nhưng chúng tôi cũng cần phải xem xét nhân tâm.
Phật Pháp là bác đại tinh thâm. Pháp mà hôm nay chúng tôi giảng, siêu xuất khỏi những nhận thức thông thường về Phật Pháp, là giảng Pháp của toàn bộ vũ trụ, đặc tính của toàn bộ vũ trụ. Mà vũ trụ to lớn này, mỗi một tầng của nó đều có đặc tính vũ trụ, chính là Pháp lý mà Chân-Thiện-Nhẫn thể hiện ra tại mỗi tầng cảnh giới. Mà Pháp lý trong mỗi một tầng thứ, đều vô cùng to lớn, vô cùng phức tạp. Nếu chư vị muốn giảng cho rõ ràng Lý của một tầng ấy, thì có thể mất cả một đời cũng không nhất định có thể hoàn toàn giảng ra được, nó chính là phức tạp và to lớn như vậy. Mọi người biết rằng Phật Thích Ca Mâu Ni là đứng ở tầng thứ Như Lai mà giảng Pháp cho con người và các đệ tử tu luyện của Ông. Nhưng Ông mất cả đời mình, cũng chỉ giảng được những thứ trong môn của Ông. Phật Thích Ca Mâu Ni giảng tu luyện có tám vạn bốn nghìn pháp môn, trong đó vẫn chưa bao gồm Đạo gia. Đạo gia Trung Quốc giảng họ lại có ba nghìn sáu trăm pháp môn, [nhưng] vẫn chưa bao gồm các phương pháp tu luyện của các chủng Thần trong tôn giáo phương Tây mà chúng ta thường biết đến. Hơn nữa Phật Thích Ca Mâu Ni giảng tám vạn bốn nghìn pháp môn cũng chỉ là đứng tại tầng thứ Như Lai này mà giảng nhận thức trong phạm vi ấy mà thôi. Vậy vượt khỏi phạm vi này, thì không biết là có bao nhiêu phương pháp tu luyện, không biết là có bao nhiêu Phật Như Lai và Pháp lý khác nhau mà họ chứng ngộ được, nó vô cùng lớn. Có thể nói dùng [hình ảnh] đại dương mênh mông cũng không hình dung được Phật Pháp. Vũ trụ lớn bao nhiêu thì Pháp này lớn bấy nhiêu, là khái niệm như vậy.
Hôm nay tôi chỉ là dùng ngôn ngữ của con người, hơn nữa là dùng ngôn ngữ nông cạn đơn giản dễ hiểu nhất của nhân loại ngày nay, để giảng khái quát cho mọi người về tình huống khái quát của toàn thể vũ trụ rất lớn và rất cao thâm này. [Nếu] thực sự có thể hoàn toàn lý giải Pháp này, có thể tu luyện trong Pháp này, thì chư vị sẽ thể ngộ được những điều cao thâm không thể biểu đạt bằng lời. Chỉ cần chư vị tu luyện, chư vị sẽ từ từ thể ngộ được ngày càng nhiều [điều]. Chư vị đọc sách “Chuyển Pháp Luân”, chư vị càng đọc thì sẽ càng hiểu được nhiều [điều]. Nếu căn cơ của chư vị rất tốt, chư vị [chỉ cần] tu trong Đại Pháp này, thì thực sự đủ cho chư vị tu. Chư vị muốn tu cao bao nhiêu, thì Pháp này lớn bấy nhiêu. Pháp này quá rộng lớn. Mọi người biết đấy, tôi đã giảng trong sách “Chuyển Pháp Luân” rồi, tôi nói Pháp lý bên trong đó là rộng lớn phi thường, đằng sau mỗi chữ mà chư vị xem đều là trùng trùng điệp điệp vô số Phật Đạo Thần, nhiều không đếm xuể. Bởi vì mỗi tầng thứ có Lý của tầng thứ ấy, mỗi tầng thứ có tồn tại Phật Đạo Thần của tầng thứ ấy. Chư vị nghĩ xem Pháp này lớn đến đâu. Kỳ thực tôi mới chỉ giảng Nó cho mọi người một cách khái quát. Lý giải thật sự là dựa vào chư vị trong khi thực tu mà tự mình ngộ được, tự mình mà tu, tự mình mà lý giải. Vậy nên tôi bảo mọi người cái Lý này, nhất định không nên cảm thấy rằng cuốn sách “Chuyển Pháp Luân” này đã xem rồi, động tác cũng đã biết rồi, [vậy] là được rồi, biết là tốt rồi theo đó mà luyện là xong rồi. Nếu chư vị muốn đề cao, thì toàn là dựa vào cuốn sách đó, vậy nên chư vị phải xem đi xem lại. Khi xem cuốn sách đó thì chư vị chính là đang nhận thức, chính là đang đề cao. Thêm vào đó là biện pháp để viên mãn của chúng ta──luyện công, chư vị sẽ không ngừng đề cao tầng thứ của chư vị. Vậy nên tuyệt đối không nên cảm thấy rằng mình đã đọc qua một lượt rồi, cũng cảm thấy tốt, bèn theo mọi người luyện, luyện công cũng không gián đoạn, [vậy là đủ rồi]. Nhưng Pháp này lại là vô cùng chủ yếu. Nhất định phải đặt công phu vào việc học Pháp.
Vũ trụ này lớn như thế, kết cấu lại phức tạp như thế. Tôi đã giảng cho mọi người về sự cấu thành của không gian. Ví như nói vật chất là do phân tử và các lạp tử vi quan hơn tổ hợp thành. Không gian mà chúng ta vẫn biết ấy cũng là do những lạp tử này tổ hợp thành. Các lạp tử mà khoa học hiện nay nhận thức được thì có phân tử, nguyên tử, neutron, hạt nhân nguyên tử, điện tử, sau đó còn có hạt quark, neutrino, xuống dưới nữa thì khoa học hiện nay cũng không biết là gì nữa. Vậy điều tôi giảng là, mỗi tầng lạp tử như vậy có tồn tại cái cảnh giới, chúng ta phải gọi nó là một diện tầng. Kỳ thực sự phân bố của các lạp tử không phải là [theo] diện, mà là tồn tại khắp nơi trong tầng thứ đó chứ không tồn tại theo diện. Nhân loại không có danh từ này, cho nên bèn gọi nó là diện vậy, chỉ có thể hình dung như vậy. Chính là ở trong cảnh giới này, trong cảnh giới của một tầng lạp tử đó nó cấu thành nên một không gian. Giữa lạp tử và lạp tử là không gian, mà bên trong bản thân lạp tử cũng lại là không gian. Mà lạp tử lại có thể tổ thành các lạp tử lớn nhỏ khác nhau, rồi ở giữa các lạp tử lớn nhỏ khác nhau mà được tổ thành từ các lạp tử đồng nhất ấy cũng lại là không gian. Đây chính là khái niệm không gian mà lần trước tôi giảng cho mọi người.
Trước kia [tôi] vẫn luôn giảng giữa nguyên tử và phân tử nó là một không gian rộng lớn. Con người chúng ta sống giữa một tầng lạp tử lớn nhất do phân tử tổ thành và tầng lạp tử là tinh cầu mà chúng ta nhìn thấy. Con người sống trong không gian này. Tinh cầu cũng là một lạp tử. Hướng ra lớn hơn nữa, thì hệ Ngân Hà ấy nó cũng có vỏ ngoài. Hệ Ngân Hà ấy và vô số hệ ngân hà phân bố như nhau trong vũ trụ, chẳng phải sẽ cấu thành một không gian sao? Chúng cũng có liên đới [với nhau]. Vậy thì hệ ngân hà trở ra lại có một phạm vi vũ trụ. Vậy phạm vi vũ trụ ấy chẳng phải nó là một tầng lạp tử sao? Nó cũng là một tầng lạp tử. Vũ trụ này quá lớn rồi, lớn đến mức quả thực không cách nào nói [ra được]. Hơn nữa, ba nghìn vũ trụ giống như vũ trụ mà chúng ta cư trú lại cấu thành một tầng vũ trụ lớn hơn, mà bên ngoài là có cái vỏ ngoài, nó lại là một tầng lạp tử lớn hơn nữa của vũ trụ. Mà lạp tử tôi vừa giảng là từ một điểm mà triển khai, kỳ thực mỗi một tầng lạp tử đều phân bố khắp toàn thiên thể. Nhưng mà, ngay cả cái mà tôi vừa mới giảng ấy cũng chỉ bất quá là hai tầng vũ trụ, chư vị đã cảm thấy không thể tưởng tượng nổi rồi. Kỳ thực khoa học nhân loại tương lai cũng không thể nhận thức đến được, nhân loại vĩnh viễn không nhận thức đến được cao như vậy. Ngay cả là giảng đến chỗ đó, tầng lạp tử ấy trong vũ trụ bao la này, nó cũng chẳng qua cũng chỉ là một hạt bụi, hơn nữa chỉ là một hạt bụi nhỏ xíu xíu thôi. Chư vị nói xem vũ trụ này to lớn nhường nào! [Điều mà] trước kia tôi vẫn giảng cho mọi người chính là kiểu không gian này.
Lần trước tôi đã lại giảng về cấu thành của không gian này. Ngoài không gian theo kiểu giữa nguyên tử và phân tử, giữa tinh cầu và phân tử ấy, thì mỗi một tầng lạp tử nguyên tử lại sẽ tổ [hợp] thành các lạp tử to nhỏ khác nhau, vậy ở trong tầng các lạp tử to nhỏ khác nhau này cũng lại là không gian. Chẳng hạn như phân tử, thông thường chúng ta biết rằng giữa phân tử và nguyên tử là không gian, vậy nếu nguyên tử tổ [hợp] thành phân tử, thì phải có tương đối nhiều các nguyên tử sắp xếp lại với nhau để tổ hợp thành phân tử. Vậy thì [số lượng] một ít các lạp tử nguyên tử tổ thành tầng lạp tử lớn hơn, giữa nó và [tầng] lạp tử lớn hơn nữa do nhiều lạp tử nguyên tử hơn tổ thành thì lại là một tầng không gian. Bởi vì tôi đã giảng, phân tử có thể tổ thành bất kể vật thể nào ở bề mặt nhất như [những thứ] con người chúng ta có thể nhìn thấy, bao gồm sắt, thép, nước, không khí, gỗ, bao gồm cả thân thể người của chúng ta. Đây là tầng vật chất bề mặt mà con người có thể nhìn thấy, được cấu thành từ tầng lạp tử lớn nhất do phân tử tổ thành. Vậy phân tử còn có thể tổ thành một tầng lạp tử thứ hai ngược trở xuống, mà hơi nhỏ hơn những lạp tử phân tử lớn nhất một chút, nó lại có thể tổ thành tầng lạp tử thứ ba ngược trở xuống, đều là do phân tử tổ thành. Bởi vì phân tử có thể tổ thành các lạp tử to nhỏ khác nhau mà. Vậy thì giữa chúng lại là không gian, cho nên vũ trụ này là vô cùng phức tạp. Cũng không chỉ có thế, bởi vì trong mỗi tầng không gian còn tồn tại các [không gian] hướng dọc, tức là không gian với tầng thứ khác nhau. Cũng tức là, nó có những không gian với tầng thứ khác nhau giống như tôn giáo vẫn nhận thức là bao nhiêu tầng trời như thế. Hơn nữa trong các không gian tầng thứ khác nhau ấy lại tồn tại các thế giới đơn nguyên khác nhau, là vô cùng phức tạp. Tôi chỉ giảng cho mọi người một loại hiện tượng tồn tại phổ biến thế này thôi.
Kỳ thực ngoài kiểu không gian này ra, còn có một kiểu không gian thô tháo, chính là không gian bề mặt nhất. Tôi thường nói với mọi người, đương nhiên, lần trước cũng có người hỏi rằng, trong sách “Tinh Tấn Yếu Chỉ” tôi nói rằng xã hội nhân loại vừa vặn nằm ở trung tâm nhất, tầng ngoài nhất, bề mặt nhất. [Người đó] không hiểu được là ý gì. Cái hàm nghĩa của “bề mặt nhất” này, nếu chiểu theo Lý của vũ trụ này mà giảng thì nó không có trong ngoài, cũng không có cái khái niệm lớn nhỏ mà nhân loại vẫn nhận thức, hoàn toàn khác với khái niệm của con người chúng ta. Hôm nay tôi sẽ giảng một chút về cái [khái niệm] “ngoài” này. Vì sao nói nhân loại là ở biên duyên {rìa} nhất, mặt ngoài nhất? Ý nghĩa là gì? Chính là ngoài [kiểu] không gian mà tôi đã giảng trước đây, còn có một kiểu không gian, kiểu không gian này cũng giống như không gian mà nhân loại chúng ta hôm nay đang sinh sống, [nhưng] hoàn toàn khác biệt với không gian mà Thần ở. Kiểu không gian mà trước kia tôi giảng đều là do vật chất cao năng lượng vi quan hơn tổ thành. Còn không gian mà hôm nay tôi giảng là do vật chất bề mặt tổ thành. Bên trong những vật chất bề mặt này cũng tồn tại rất nhiều rất nhiều các nguyên tố khác nhau, các lạp tử khác nhau. Không gian bề mặt rất đặc thù này, cũng giống như con người chúng ta, bên trong thân thể chư vị có các tế bào lớn nhỏ khác nhau, cũng có thể gọi là lạp tử vậy. Bề mặt tế bào đều có một lớp da. Vậy một mạch cho đến lớp da của các lạp tử [mà] cấu thành nên lớp da ở bề mặt thân thể con người chúng ta, lớp da của các lạp tử bề mặt của thân thể người thì cấu thành nên lớp da thịt bề mặt của người. Tấm da này tại mức cực vi quan nó lại là một không gian cực kỳ rộng lớn. Các tổ chức [mô] thịt trong thân thể do da lạp tử cấu thành đó, hoàn toàn khác với kết cấu nội trong bề mặt. Vũ trụ này cũng là như vậy, đương nhiên nó rất phức tạp. Không gian mà con người chúng ta sinh tồn nó có hình thái gì? Chẳng hạn đều là do lạp tử tổ thành, thì bất kể là lạp tử lớn ngần nào hay nhỏ ngần nào, mỗi một lạp tử đều có một cái vỏ ngoài.
Thực chất hôm nay tôi chính là giảng cho mọi người về cái vỏ ngoài này. Mà những vỏ ngoài này mặc dù là lạp tử bao lấy lạp tử, lạp tử bao lấy lạp tử, có lạp tử dường như là ở bên trong, trái đất chính là vị trí giữa mà, kỳ thực chúng đều thuộc về bên ngoài. Đây chính là [lý do] tôi giảng vì sao con người ở bên ngoài nhất. Chúng đều thuộc về bên ngoài nhất, bởi vì chúng đều có phát sinh liên hệ với cái da vỏ ở bên ngoài nhất. Da vỏ là một thể hệ độc lập, vũ trụ có một cái vỏ ngoài lớn nhất, và tất cả chúng đều có mối liên hệ với cái vỏ ngoài lớn nhất này. Không gian nơi nhục thể con người chúng ta tồn tại, cũng là một loại hình thức như vậy. Trong không gian này có đặc điểm của không gian này, nó so với thế giới của Thần, so với không gian mà lúc trước tôi giảng là hoàn toàn khác nhau. Mà nguồn gốc của hết thảy vật chất bên trong vũ trụ đều đến từ trong các không gian này.
Hôm nay còn có người hỏi tôi về vấn đề thắp hương. Tôi nói rằng sau khi vật chất của [không gian] bên này tiêu mất, thì vật thể ở bên kia được giải phóng, được thả ra. Đồng thời vật thể ở bên này có thể qua được bên kia. Vậy thì, vật chất bên này đối với bên kia mà nói là rất trân quý. Bởi vì vật chất bên này sau khi bị thiêu cháy đã phát sinh biến hóa, không còn giống với vật chất khi [nó] ở bên này nữa. Trước kia tôi đã giảng một câu, tôi nói rằng: Chư vị [sau khi] tu luyện trên mặt đất có thể đem về một nắm đất, thì bên trên đều sẽ thấy rằng chư vị xuất sắc lắm, chính là ý này. Người ta nói rằng thế giới Cực Lạc đâu đâu cũng là vàng. Vậy nếu chư vị đến thế giới Cực Lạc chư vị sẽ phát hiện không có một hòn đá, một hạt bụi, vậy có thể chư vị mang theo một chút [đất đá] từ thế giới vật chất này thì nó thật cực kỳ trân quý. Con người chúng ta có câu nói: cái gì hiếm mới quý, cái gì ít mới lạ {dĩ hy vi quý, dĩ thiếu vi kỳ}. Đương nhiên thực tế không nhất định là vậy, chỉ là nói cái ý này. Bởi vì nguồn gốc hết thảy các vật chất bên đó lại là từ bên này. Đương nhiên, cũng không có ý nói rằng đòi hỏi con người chúng ta chuyên đi làm việc này. Cơ chế trong vũ trụ này đang khởi tác dụng.
Tôi giảng thêm về thế giới cấu thành bề mặt này, chính là những tinh cầu mà chúng ta nhìn thấy bằng con mắt này. Mà mỗi một tinh cầu đều có không gian khác của nó, rất nhiều rất nhiều không gian được cấu thành từ các lạp tử khác nhau. Nhưng tầng không gian bề mặt mà được cấu thành từ các lạp tử lớn nhất thì cũng chính là vỏ của nó, bề mặt nhất của nó. Vừa rồi tôi lấy thân thể người để làm so sánh. Lấy vũ trụ này để so sánh, thì cái vũ trụ mà con người chúng ta đang sinh sống này chính là vỏ ngoài của vũ trụ này.
Như vậy vũ trụ này quá to lớn rồi, và chúng ta thực tế lại ở giữa của vũ trụ này. Nhưng vừa rồi tôi đã giảng, tuy lạp tử dường như là bị bao vây bởi các lạp tử khác nhau, kỳ thực chư vị vẫn là ở bên ngoài, bởi vì kết cấu, vật chất, mối liên hệ của không gian nơi chư vị tồn tại đều là loại thể hệ của không gian mặt ngoài, chịu sự chế ước của không gian mặt ngoài. Nó là tình huống như vậy. Hơn nữa tôi cũng từng giảng rằng, Phật Thích Ca Mâu Ni giảng trong một hạt cát có tam thiên đại thiên thế giới. Kỳ thực Phật Thích Ca Mâu Ni cũng đang giảng là bên trong không gian vi quan [được] cấu thành ở bề mặt của lạp tử hạt cát có tồn tại rất nhiều rất nhiều thế giới khác nhau. Nhưng hôm nay tôi nói với mọi người một cách minh xác hơn, chính là cái vỏ ngoài của hạt cát này – [tức là] da, bao gồm cả vỏ ngoài của các tầng lạp tử cấu thành nên hạt cát, là cùng một thể hệ với không gian vật chất bên này của chúng ta. Rất nhiều rất nhiều các sinh mệnh ở trong các lạp tử lớn nhỏ khác nhau do phân tử tổ thành, [thì] hình thái của sinh mệnh là giống y hệt với hình thái sinh mệnh của nhân loại chúng ta. Nên cũng nói con người tồn tại trong hạt cát kia là giống hệt với con người chúng ta. Có người da đen, có người da trắng, có chủng người da vàng. Hơn nữa tương lai chư vị sẽ thấy [điều] rất kỳ lạ chính là trang phục của họ không khác mấy so với [trang phục] người cổ của chúng ta. Còn nữa, ở [mức] vi quan hơn [trong] thế giới này của họ lại còn xuất hiện một loại biến hóa chỉnh thể. Loại biến hóa này bởi vì trước đây [tôi] chưa từng giảng, chính là các thế giới vi quan khác nhau cũng có phạm vi thiên thể nhất định. Điều tôi vừa giảng là phạm vi thiên thể do lạp tử hạt cát cấu thành.
Những sinh mệnh tồn tại trong thế giới vi quan mà chúng ta nói đến, họ lại thuộc về một thể hệ khác, một thể hệ sinh mệnh trong thiên thể khác. Trong đó cũng có Phật, Đạo, Thần và người, động vật, vật chất, núi, nước, trời, đất, không khí và hết thảy vật chất tồn tại trong vũ trụ vi quan đó của họ. Thêm nữa còn có những thế giới vi quan hơn, vi quan hơn hơn nữa tồn tại. Do vậy trong quá khứ chúng ta có rất nhiều người tu luyện, đã từng thấy được từ trong những thế giới vi quan kia, từ trong các thế giới vi quan của các hạt cát, đất, đá bé xíu xíu kia xuất hiện những vị Phật, vị Phật ấy họ cũng có thể biến thành rất lớn. Trong tầng thể hệ nhỏ hơn một mức so với thể hệ này cũng có Phật, Đạo, Thần, người, những Phật ấy họ cũng có thể biến hóa xuất lai, có thể đến thế giới này của chúng ta, bởi vì họ là Phật mà. Họ có thể biến hóa lớn đến mức nào? Họ có thể biến hóa đến lớn nhất thì to như hệ Ngân Hà này. Họ mà [biến thành] nhỏ, thì nhỏ đến mức không còn dấu vết {vô ảnh vô tung}, bởi vì họ là Phật trong thế giới vi quan kia, [họ] hoàn toàn khác với Phật trong thiên thể của chúng ta. Nhưng hình tượng thì giống nhau, yêu cầu tu cũng đều như nhau, vĩ đại như nhau, cũng cùng là Pháp [lý] Chân-Thiện-Nhẫn này quán xuyến từ trên xuống dưới.
Vũ trụ này quả thật là quá thâm sâu huyền diệu rồi, mà [trong các vũ trụ] nhỏ hơn hơn hơn nữa so với nó còn có các thiên thể với Phật, Đạo, Thần, người, vật chất nhỏ hơn tồn tại, nhưng mà, cũng không phải chỉ có trong một hạt cát là có sinh mệnh, mà là trải rộng khắp hết thảy vật chất trong vũ trụ, các lạp tử lớn nhỏ, bên trong bên ngoài và vỏ của tất cả các lạp tử. Như vậy tôi vừa giảng là hướng đến vi quan, khi thiên thể bao la này lớn đến một mức độ nhất định, thì sẽ vượt khỏi phạm vi thiên thể này của chúng ta. Mà phạm vi thiên thể ấy lại không thể dùng danh từ “vũ trụ” này để khái quát, hoàn toàn không giống với khái niệm đó. Khi vũ trụ hồng đại đến một biên giới nhất định, thì đột nhiên đến một nơi “không”, không có gì cả. Vậy thì tiếp tục đi xa hơn nữa thì phát hiện lại có một thiên thể lớn hơn nữa tồn tại. Nó và thiên thể này của chúng ta là hoàn toàn khác nhau. “Thiên thể” mà tôi giảng đây hoàn toàn vượt khỏi khái niệm “vũ trụ” này của chúng ta. Vậy thì những Phật, Đạo, Thần trong thiên thể lớn hơn kia [cũng] sẽ đặc biệt to lớn, họ nhìn chúng ta cũng giống như chúng ta nhìn Phật, Đạo, Thần, người, vật chất trong thế giới vi quan, trong thiên thể vi quan. Do vậy họ lại là một thể hệ khác, [thể hệ đó] to lớn không thể tưởng tượng được. Chưa nói đến việc họ nhìn con người chúng ta [như thế nào], họ nhìn cái thiên thể này của chúng ta, thì cũng giống như chúng ta nhìn những văn vật khai quật được từ lòng đất. Họ cảm thấy rất kỳ lạ, họ thấy rất kỳ diệu, cũng rất tốt, rất thú vị. Họ cũng cảm thấy cái sinh mệnh này thâm sâu huyền diệu vô cùng. Cái thiên thể bé tẹo này cũng tràn đầy sức sống, họ cũng nhìn nhận như vậy. Nhưng họ lại không có những khái niệm ở trong phạm vi thiên thể mà những sinh mệnh như chúng ta tồn tại, hoàn toàn không có. Trong mắt họ, chư vị chính là những sinh mệnh vi sinh vật, không liên quan chút nào đến họ. Do vậy thông thường có rất nhiều người tu luyện chúng ta có cảm nhận tương tự khi thấy được những cảnh tượng bên trong cục đá, hạt cát, thậm chí trong những lạp tử vi quan nhỏ hơn.
Chúng ta có học viên sau khi khai thiên mục, nhìn thấy trong thiên mục của mình có non có nước, [thấy] bản thân mình đang chạy thẳng ra ngoài, phi rất nhanh ra ngoài, băng qua rất nhiều rất nhiều núi sông, thậm chí băng qua rất nhiều rất nhiều thành thị, một mạch chạy từ trong thiên mục ra. Tôi cho chư vị biết, cảnh tượng mà chư vị nhìn thấy, nó không phải đến từ bên ngoài, đó chính xác là hình thức tồn tại của thế giới được tổ hợp thành từ những tế bào trong đầu não chư vị và những lạp tử còn vi quan hơn. Tôi thường giảng rằng, nếu chư vị có thể nhìn thấy, chư vị sẽ phát hiện trong một lỗ chân lông có thể có rất nhiều thành thị, cũng có thể trong đó còn có xe lửa, xe hơi đang chạy. Nghe có vẻ rất huyền [hoặc]. Cái thế giới này chính là một thế giới phức tạp phi thường như vậy. Hoàn toàn khác với nhận thức của khoa học hiện nay của chúng ta. Tôi thường giảng, khoa học hiện nay, từ khi bắt đầu thành lập nó đã là đứng trên một nhận thức không hoàn thiện, một xuất phát điểm sai lầm mà phát triển lên, do vậy nó chỉ có thể cục hạn trong cái khung này. Nếu nói đến khoa học chân chính, từ tình huống của vật chất, sinh mệnh, vũ trụ mà chúng ta đã thực sự hiểu được, cái khoa học hiện nay còn không được tính là khoa học. Bởi vì theo con đường của cái khoa học này thì vĩnh viễn cũng không thăm dò được [những điều] thâm sâu huyền bí của vũ trụ này. Nhân loại chỉ tin rằng bản thân con người là sinh mệnh duy nhất trong vũ trụ, họ thật đáng thương, đáng thương đến mức độ như vậy. [Nói] về sự tồn tại của người ngoài hành tinh, người ngoài hành tinh hết sức xác thực đã đến địa cầu chúng ta rồi, một số bức ảnh đã chụp được rồi, họ cũng không tin. Họ chính là bị cái khoa học này bó buộc rồi. Những người xử trí theo cảm tính ấy cũng không phải là làm nghiên cứu, là [lý] trí không thanh tỉnh, họ chỉ muốn tin vào những thứ đã được con người tiếp thụ, cho dù nó có thực sự đúng hay không, [họ] chỉ muốn tin vào những thứ học được từ sách giáo khoa. Đó là hình thức không gian mà tôi giảng. Bởi vì ngôn ngữ của nhân loại rất hữu hạn, biểu đạt ra tôi cũng cảm thấy rất là khó, tôi không biết mọi người nghe có hiểu hay không? (Vỗ tay).
Những Phật, Đạo, Thần mà chúng ta biết, bao gồm cả con người chúng ta, [và] không gian với hết thảy vật chất tồn tại mà chúng ta thấy được, ở đây bao gồm cả vô số các vũ trụ, các vũ trụ không đếm xuể, dùng đơn vị “triệu” {nghìn tỷ} cũng không tính đếm được. Một phạm vi thiên thể lớn như vậy, nó là một thể hệ độc lập. Vậy thì vượt ra ngoài thể hệ này còn có thiên thể lớn hơn nữa tồn tại, nó lại là một thể hệ độc lập khác. Thế thì vượt ra ngoài nó còn có những thể hệ lớn hơn, lớn hơn, lớn hơn nữa tồn tại, vũ trụ này chính là khổng lồ như vậy. Mà trong thế giới vi quan, nó lại là cực kỳ vi quan, cực kỳ vi quan. Nơi con người chúng ta sinh tồn đây gần như là ở tại vị trí trung tâm, vô luận là nhìn từ hồng quan hay vi quan, thế giới nhân loại gần như là ở vị trí trung tâm. Mà các lạp tử khác nhau tổ thành các không gian khác nhau, ngoài đó ra, còn có các thế giới bề mặt do các lạp tử đặc thù khác nhau tổ thành. Mọi người đều biết, khi tôi ở Trung Quốc Đại lục đã có học viên nói rằng, có đệ tử nguyên thần ly thể và ngao du đến không gian ngoài thiên thể của không gian vật chất này của chúng ta, nhưng vì sao họ lại không thấy được thế giới của Phật, cũng không thấy được thế giới của Thần? Những gì họ nhìn thấy hoàn toàn là những cảnh tượng chân thực trong không gian vật chất này của chúng ta, nhưng lại không có Thần? Bởi vì họ đã tiến vào trong không gian theo kiểu da vỏ rồi, là không gian mà con người sinh tồn, là hình thức không gian vật chất như thế này của chúng ta, cái họ nhìn được là tình huống như vậy. Đây là hình thức tồn tại của loại không gian mà tôi giảng.
Chúng ta còn có những học viên đã hỏi tôi câu thế này: “Sinh mệnh của con người đến như thế nào?” Bởi vì tôi đã từng bàn đến bản nguyên của vật chất, tôi cũng giảng một chút về vấn đề này. Mọi người đừng cho rằng tôi đang giảng khoa học, Phật Pháp bao hàm hết thảy. Trước đây tôi đã từng giảng về bản nguyên vật chất. Bản nguyên là gì? Tôi vẫn chưa từng giảng cho mọi người bản nguyên của vật chất nó là cái gì. Nhưng mà, bản nguyên của những thiên thể to lớn khác nhau mà tôi vừa nói thì không thể giảng. Thế nhưng, tôi có thể giảng cho chư vị về bản nguyên của vật chất và sinh mệnh tồn tại trong các cảnh giới khác nhau trong thiên thể của chúng ta là gì. Kỳ thực, bản nguyên của vật chất chính là nước. “Nước” trong bản nguyên vũ trụ lại không phải là nước trên địa cầu của người thường. Vì sao lại nói bản nguyên của vật chất là nước? Mỗi khi vật chất tối vi quan của các tầng thứ khác nhau đạt đến một điểm nhất định, thì không có vật chất nữa. Mà sau khi không còn vật chất nữa, thì hạt vật chất cũng không tồn tại nữa. Xem xét tiếp sẽ phát hiện một vấn đề, phát hiện tồn tại một loại lạp tử vật chất mà nhìn không thấy, thứ tĩnh tĩnh ấy, tôi thường gọi nó là “tử thủy” {nước tĩnh, nước chết}, cũng gọi là “bản nguyên”, nước không có sinh mệnh. Chư vị ném vào đó một thứ gì đó, nó sẽ không có biểu hiện gợn sóng, rung động của âm thanh cũng sẽ không khiến nó gợn sóng, hoàn toàn là tĩnh chỉ. Mà tổ thành tối căn bản của vật chất, chính là từ thứ nước này.
Tổ thành như thế nào? Trong vũ trụ này có Pháp, Pháp này chính là Chân-Thiện-Nhẫn mà chúng tôi giảng, chủng đặc tính này của vũ trụ đã tổ hợp thứ “nước” ấy thành lạp tử vật chất đơn nhất sơ khai nhất, vi tiểu nhất, nguyên thủy nhất, cũng có thể gọi nó là lạp tử tối nguyên thủy. Nhưng nó là đơn nhất, nó không là gì cả, cũng giống như một cái bọt nước. Vậy thì ghép hai lạp tử nguyên thủy lại với nhau, thì sẽ lại tạo thành lạp tử nguyên thủy lớn hơn. Sau đó lại đem hai nhóm lạp tử mà mỗi nhóm gồm hai cái lạp tử ấy hợp thành một lạp tử lớn hơn chút. Cứ không ngừng tổ hợp tiếp tục như thế, một mạch đến khi các lạp tử của các tầng thứ khác nhau tổ hợp thành ngoại hình của các chủng vật chất, sinh mệnh, vật chất, không khí và những thứ cần thiết cho sinh tồn như ánh sáng, nước, thời gian v.v. v.v., các lạp tử có thể có các phương thức tổ hợp khác nhau, mà hôm nay chúng ta gọi là trình tự sắp xếp.
Trình tự sắp xếp của các lạp tử là khác nhau, vậy thì sẽ cấu thành nên các vật chất bề mặt trong cảnh giới đó là khác nhau. Cứ như vậy không ngừng từ vi quan đến hồng quan mà tổ hợp thành các lạp tử lớn hơn, lạp tử lớn hơn, cuối cùng tổ hợp thành neutrino, hạt quark, điện tử, neutron, hạt nhân nguyên tử, nguyên tử, phân tử mà nhân loại chúng ta hôm nay biết đến. Tổ thành cho đến vật chất bề mặt mà chúng ta vẫn biết, mãi cho đến thiên thể to lớn hơn. Mà khi vật chất bề mặt tổ hợp đến bước này, thì do trình tự sắp xếp của nó biến hóa đa dạng, nên những vật chất bề mặt này khác biệt tương đối lớn. Nhưng mà, mọi người chúng ta đều biết, gỗ ấy, nó là do phân tử tổ thành; sắt ấy nó cũng là do phân tử tổ thành; nhựa cũng là do phân tử tổ thành. Bao gồm cả nước trong không gian của chúng ta, nó cũng là do nước vi quan hơn tổ hợp thành lạp tử lớn hơn rồi cấu thành phân tử nước. Vậy nên chúng tôi giảng rằng, nó đã là từ [vật chất] vi quan hơn tổ thành vật chất bề mặt, cho nên tôi cho mọi người biết, toàn bộ vũ trụ mà chúng ta có thể nhận thức được này, chính là do nước cấu thành. Mà loại nước kia là có mật độ cực lớn, căn bản chính là nước bất động, là do nó cấu thành.
Mọi người có thể đã từng nghe về câu chuyện thần thoại thời cổ đại. Có người tu Đạo lấy đá ép ra nước. Tôi nói với mọi người, thoạt nghe thì dường như là nếu dùng tư duy quan niệm của con người chúng ta hiện nay, dùng khoa học hiện nay thì không giải thích nổi. Họ cho rằng chư vị đang kể chuyện thần thoại, chuyện nghìn lẻ một đêm. Tôi cho mọi người biết, việc đó là hết sức xác thực. Bởi vì hết thảy vật chất đều do nước cấu thành. Ngay cả sắt thép cũng có thể ép ra nước, thậm chí có thể hóa giải thành nước, vật chất cứng rắn đến mấy thì lạp tử cơ bản của nó cũng đều bắt nguồn từ nước. Nếu như [đứng] từ góc độ này mà lý giải Phật Pháp thần thông, thì tôi nghĩ sẽ không khó lý giải, Nó chính là có uy lực lớn như vậy, Nó là có thể khiến chúng quay trở về vật chất nguyên thủy. Loại hình thức mà tôi vừa giảng, nó là có tính thứ bậc, trong các tầng thứ to lớn khác nhau thì có các loại “nước” khác nhau như vậy.
Chúng tôi còn phát hiện một vấn đề, vừa rồi tôi đã giảng, nước của chúng ta cũng là từ nước rất vi quan kia tổ thành một tầng lạp tử lớn hơn, cuối cùng tổ thành phân tử nước, cấu thành nên nước trong thế giới này của chúng ta. Vậy thì, [loại] nước bản nguyên của các tầng thứ khác nhau kia có phải lại có thể tổ hợp thành một tầng lạp tử lớn hơn so với thế giới vật chất của nhân loại không? Sau đó lại tổ hợp thành nước của tầng đó. Kỳ thực, vừa rồi tôi giảng rồi, tôi nói rằng vũ trụ này, vũ trụ cuối cùng là gì thì tôi không thể giảng. Tuy nhiên, tôi có thể cho mọi người biết, trong các tầng thứ khác nhau tồn tại các bản nguyên vật chất khác nhau, cũng tức là [có] tồn tại bản nguyên vật chất là nước khác nhau. Càng lên cao, mật độ của nước kia càng lớn. Nó có thể tổ thành các lạp tử khác nhau, nước khác nhau, các sinh mệnh khác nhau của các không gian khác nhau. Mọi người biết đấy, thân thể người, sắt thép, hết thảy đều là sinh mệnh và vật thể trong không gian này của chúng ta. Ngay cả sinh mệnh mà chúng ta vẫn biết, mà con người có thể tiếp xúc được, sinh mệnh mà con người có thể thấy được bằng mắt, kỳ thực cũng là bắt nguồn từ nước này, chỉ có điều là nước trong thế giới người thường. Chính là thứ nước ở bề mặt nhất của chúng ta, nước nơi nhân loại do nước bản nguyên bất động kia tổ hợp thành. Khoảng cách này đã rất lớn rồi. Mà các sinh mệnh và vật chất mà mắt người chúng ta có thể nhìn thấy được cũng là do nước này tổ thành. Mọi người đều biết cái lá rau này, nếu chúng ta dùng tay vò đi vò lại, thì cuối cùng chẳng còn gì cả, đều là nước. Hoa quả cũng như vậy. Các nhà khoa học hiện nay nói rằng, 70% cơ thể người là nước. Nhưng họ vẫn không biết rằng ngay cả xương, tóc cũng đều do phân tử nước tổ thành, chẳng qua những thứ này được cấu thành bởi các lạp tử do nước ở vi quan hơn tổ hợp thành, kỳ thực đều là nước. Chỉ là các lạp tử vi quan hơn cấu thành nên hết thảy mọi thứ trong không gian vật chất này của chúng ta, đều là nước tổ hợp thành.
Vật chất vi quan này, có thể tổ thành các vật chất bề mặt khác nhau, chính là do trình tự sắp xếp khác nhau của các lạp tử mà ra. Nếu như chư vị có thể làm ảo thuật, đương nhiên quá khứ có rất nhiều người làm ảo thuật, biến nước thành băng, hay là biến một vật thể này thành một vật thể khác. Nghe có vẻ rất huyền hoặc, kỳ thực không huyền hoặc chút nào. Nếu chư vị có thể thay đổi trình tự sắp xếp các phân tử của nó, thì nó đã là thứ khác rồi. Vậy thì làm sao có thể cải biến hình thái bề mặt của vật chất? Đương nhiên hình thái thì càng dễ cải biến, một khi hình thái cải biến thì đã là thứ khác rồi. Những Phật, Đạo, Thần ở tầng thứ càng cao, họ càng có mang theo uy lực như vậy. Mọi người đều biết, con người vô cùng yếu kém, yếu kém đến mức độ nào? Nếu con người muốn hoàn thành một sự việc, làm một việc, thì phải tự mình động tay động chân, phải qua lao động thể lực để làm cho nó xong. Nhưng Phật thì không cần, Phật chỉ cần [dùng] tư tưởng, nghĩ là được rồi. Bởi vì Phật có rất nhiều thần thông, có rất nhiều công năng, bản thân Ông còn có công mạnh mẽ. Mỗi vi lạp của công ấy đều là hình tượng của bản thân Ông, vi lạp ấy lại là do lạp tử vi quan hơn tổ thành, đều là hình tượng của Ông. Chư vị nghĩ xem, khi Ông vừa nghĩ thì công kia liền xuất ra rồi. Ở mức cực vi quan đều đang cải biến kết cấu của lạp tử ở các tầng thứ khác nhau, [còn] thời gian lại là dùng thời gian của không gian nhanh nhất, trong nháy mắt là làm xong rồi. Phật làm các việc hết sức nhanh, không chịu hạn chế của thời gian và không gian này của chúng ta. Trong nháy mắt Ông [có thể] cải biến vật thể thành thứ khác từ nền tảng nhất. Đây chính là nguyên lý mà Phật Pháp thần thông khởi tác dụng. Vì sao Phật nghĩ một cái là nó {vật thể} liền cải biến? Khi Phật nghĩ tưởng, vô số lạp tử công và vô lượng trí huệ, liền đồng thời cải biến ở các tầng thứ, một cách chỉnh thể cũng đang cải biến hết thảy những gì muốn làm, những hạt công lớn hơn của Ông cũng đang cải biến bề mặt của nó {vật thể}. Mỗi vật thể, từ lạp tử cơ bản nhất của nó cho đến lạp tử bề mặt, đều được công của Ông từ vi quan đến bề mặt đồng thời cải biến. Và Ông có thể biến [hóa] ra những việc ấy trong nháy mắt, trong nháy mắt là làm xong. Từ không đến có, Ông có thể từ những phân tử, lạp tử tồn tại trong không khí tổ hợp thành những vật thể mà chư vị có thể nhìn thấy được, đây chính là từ không đến có. Tại sao Phật Pháp thần thông có sức mạnh lớn như vậy? Khoa học kỹ thuật của nhân loại vĩnh viễn không đạt được đến điểm này.
Sức mạnh của Phật Pháp, loài người không thể thông qua các phương pháp khoa học kỹ thuật mà đạt được, là bởi vì con người không thể khiến đạo đức thăng hoa theo cùng với sự phát triển của khoa học kỹ thuật, điều này là không thể. Hơn nữa trong quá trình phát triển khoa học kỹ thuật này, con người đều là mang theo tâm chấp trước rất mạnh muốn hoàn thành một sự việc [nào đó], lại đi ngược với Pháp lý của vũ trụ này, do vậy tâm tính không thể đạt đến cao như vậy. Hơn nữa con người còn có rất nhiều rất nhiều thất tình lục dục, các chủng tâm chấp trước, tâm tranh đấu, tâm tật đố, tâm hoan hỷ, tâm tham, v.v.. Nếu thật sự có được phương pháp khoa học kỹ thuật cao nhường ấy, thì vũ trụ này sẽ [có] chiến tranh giữa các vì sao, đại chiến vũ trụ thực sự sẽ xảy ra. Nhưng Phật, Đạo, Thần lại không cho phép, tuyệt đối không thể để con người tới [gây] họa loạn vũ trụ, do vậy Thần đang chế ước nhân loại, không cho phép nhân loại đạo đức không đề cao mà phương pháp khoa học kỹ thuật lại đạt đến cao như vậy, tuyệt đối không thể được.
Tôi thường giảng, nhân loại đã trải qua các thời kỳ lịch sử khác nhau mà phát triển cho đến ngày hôm nay. Cũng chính là nói, có rất nhiều rất nhiều lần nhân loại đã trải qua các kiếp nạn trong [thời kỳ] lịch sử khác nhau mà bị hủy diệt, sau đó lại sản sinh ra nhân loại mới, trải qua những chu kỳ khác nhau như vậy mà đi đến ngày nay. Vì sao vậy? Giới tu luyện đã phát hiện ra một tình huống thế này: Mỗi khi nhân loại rơi vào tình trạng nguy hiểm hoặc khi bị lịch sử đào thải, đều là lúc đạo đức nhân loại đã cực kỳ bại hoại. Có người nói văn hóa Hy Lạp tốt đẹp thế này thế kia, nhưng người đi đâu rồi? Nhưng mà hiện nay có thể từ nền văn hóa Hy Lạp phát hiện một vấn đề: thứ văn hóa được lưu lại từ nền văn hóa Hy Lạp kia đảm bảo là những thứ được lưu lại từ nền văn minh Hy Lạp ở thời kỳ phát triển cuối cùng, chúng ta phát hiện trong đó có những thứ đồng tính luyến ái, loạn tình dục, hơn nữa cuộc sống hết sức xa xỉ, hủ bại, hết sức trụy lạc, có thể thấy rằng nhân loại đó đã rất bại hoại rồi. Vì sao nó bị tiêu mất? Chính là vì đạo đức của nó không được nữa. Con người ấy, chỉ có ngoại hình của loài người thì không thể nói họ là người. Quỷ kia vì sao không gọi nó là người? Nó chỉ là có ít hơn chư vị một tầng lạp tử. Vậy con khỉ, tinh tinh kia tại sao không thể gọi nó là người? Bởi vì con người không chỉ có thân thể và tứ chi, mà còn có quy phạm đạo đức, quan niệm đạo đức của người. Con người mà đánh mất đi quan niệm đạo đức của người, đánh mất quy phạm đạo đức của người, đánh mất đi chuẩn tắc làm người, thì họ không còn là người nữa. Do vậy xã hội nhân loại hôm nay, tôi có thể nói thẳng với mọi người rằng, Thần đã không còn coi họ là người nữa. Chư vị nghĩ xem, nhân loại còn không [trong tình trạng] nguy hiểm sao? [Điều mà] chính phủ cho phép, quốc gia cho phép, dân tộc cho phép, thậm chí trong cảnh giới tư tưởng của chư vị, ý thức của chư vị, chư vị công nhận, [nhưng] nó không nhất định là tốt. Do vậy chư vị thấy xã hội ngày nay, hút hít, buôn bán, sản xuất ma túy, chuyển đổi giới tính, đồng tính luyến ái, giải phóng tình dục, xã hội đen, hiện ra không dứt. Tự tư và dục vọng khiến con người coi nhau như kẻ địch, không còn chút chính niệm nào. Các loại hiện tượng bại hoại trong xã hội nhân loại đâu đâu cũng gặp, trong các ngành nghề nào là nghệ thuật trường phái hiện đại, nào là rock and roll, ma tính đại phát trên các sân bóng v.v.. Đã quán xuyến tất cả các phương diện của toàn bộ xã hội. Nhân tâm trở nên xấu đã khiến quan niệm phát sinh biến hóa theo hướng phản lại: tốt thì cho là xấu, xấu thì cho là tốt, quan niệm của con người đều bị phản đảo lại rồi. Tranh giành tiền tài danh lợi, tuyên dương triết học đấu tranh, đại ca xã hội đen leo lên điện đường thanh cao. Chư vị nói xem đây có còn là nhân loại không?
Hiện nay tôi thấy các học sinh trung học mặc quần, thắt lưng thì [trễ đến] mông, trên đùi còn treo một chuỗi dây thòng lòng như khúc ruột, trên thắt lưng còn có một đoạn dây xích, đầu thì cạo nhẵn thín hai bên, phía trên trông như cái mái hiên. Còn có người chỉ để một hàng tóc ở giữa trông như là quỷ, họ thấy thế là đẹp. Nhưng trông họ có đẹp hay không? Nhìn kỹ thì họ không có chút khái niệm thẩm mỹ nào. Phụ nữ mặc trang phục màu đen, để những kiểu tóc ma tính, những khuôn mặt đờ đẫn như quỷ ở cõi âm. Chính là quan niệm của con người đã đảo lộn, do bị ma gây họa loạn nhân loại coi những thứ đen tối, u ám trở thành đẹp.
Hôm nọ tôi đã giảng, những đồ chơi yêu ma quỷ quái, càng xấu, càng hung [tợn] thì bán càng chạy, những con búp bê xinh đẹp thì không ai mua. Quan niệm của con người đã hoàn toàn biến đổi rồi. Mọi người nghĩ xem nó không đáng sợ sao? Sự phát triển của xã hội nhân loại xác thực là có tính chu kỳ. Nhân loại nếu muốn tránh sự việc ấy phát sinh, thì chỉ có một biện pháp: chính là duy hộ đạo đức của con người. Mọi người thấy đấy, những vấn đề xã hội hiện nay hiện ra không dứt, không chính phủ nào giải quyết nổi. Vấn đề dân tộc, vấn đề giữa quốc gia với quốc gia, mâu thuẫn giữa các dân tộc, mâu thuẫn nội bộ các dân tộc, rất nhiều rất nhiều nguyên nhân ở các phương diện gây phạm tội trong xã hội, chính phủ nào cũng đau đầu, không ai giải quyết được. Vì sao không giải quyết được? Bởi vì biện pháp của họ đều chỉ là từ hiện tượng mà giải quyết hiện tượng. Nhưng khi cái hiện tượng này bị ức chế được rồi, thì ngay sau đó lại sẽ xuất hiện hiện tượng bất hảo hơn. Chư vị lại đi chế ước nó, rồi nó lại xuất hiện hiện tượng bất hảo hơn nữa. Pháp luật do con người đặt ra chính là đang hạn chế một cách máy móc con người, phong bế con người, bao gồm cả người chế định ra pháp luật. Con người đang không ngừng phong bế chính mình, phong bế tới phong bế lui cuối cùng phong bế con người đến mức không còn chút lối thoát nào. Pháp luật được định ra quá nhiều rồi, con người đều bị quản giống như động vật, không còn lối thoát nữa, không ai nghĩ ra được biện pháp nào.
Nhưng tôi cho mọi người biết, kỳ thực căn nguyên mọi thứ bất hảo của nhân loại chính là vì đạo đức của nhân loại đã bại hoại rồi. Nếu không bắt tay từ chỗ này thì vấn đề gì nhân loại cũng không giải quyết được; nếu bắt tay làm từ vấn đề này thì vấn đề gì nhân loại cũng có thể giải quyết được. Có phải là vấn đề này không? Mọi người thử nghĩ xem. Mỗi người đều yêu cầu bản thân làm một người tốt từ nội tâm, đều có thể ước thúc bản thân, làm việc gì cũng nghĩ đến người khác, không làm hại người khác, nghĩ đến việc người khác có thể chịu đựng được không, thì chư vị nghĩ xem xã hội đó sẽ như thế nào? Còn cần pháp luật gì nữa? Còn cần cảnh sát không? Người ta đều đang tự ước thúc tự quản chính mình. Nhưng tuyên truyền chính trị và cai trị bằng sức mạnh cũng không thể khiến đạo đức hồi thăng, ngược lại còn tệ hơn. Thế giới phát triển đến ngày nay mọi người đều cảm thấy pháp chế rất tốt, kỳ thực đó là biện pháp khi không còn biện pháp nào nữa. Nhân loại mấy nghìn năm qua phát triển cho đến nay, trong quá khứ đều không có nhiều pháp luật như vậy để quản con người. Chỉ có vương pháp đơn giản, tiêu chuẩn để đo lường tốt xấu là đức. Nhưng đạo đức của người xưa lại cao thượng hơn nhiều so với hiện nay. Con người hiện nay cảm thấy người xưa không tốt, kỳ thực đó là bởi vì chư vị đứng trên quan niệm đã bại hoại của con người hiện nay mà nhìn nhận người xưa. Con người trước kia không hề kém thông minh hơn con người hiện nay chút nào. Bộ phận đại não có thể sử dụng được của con người từ trước giờ không hề lớn thêm chút nào. Chỉ là con người chúng ta hiện nay cảm thấy bản thân mình thật xuất sắc, cảm thấy mình thật thông minh.
Sự phát triển của xã hội cũng là Thần an bài, cho phép chư vị phát triển đến bước này rồi xuất hiện cơ khí hiện đại hóa, thiết bị hiện đại hóa, công cụ sinh hoạt hiện đại hóa. Người xưa không nghĩ đến việc tạo ra nó sao? Chỉ là Thần chưa có an bài ở bước đó. Con người hiện đại không hề thông minh hơn người xưa chút nào. Nhưng khi [đời sống] vật chất này càng phát triển, thông thường con người lại càng bị hãm vào trong cái hiện thực vật chất này, cảm thấy điều này thật xuất sắc, người xưa không tạo ra được, con người hiện đại chúng ta đều bắt kịp thần tiên rồi. Hôm qua đi máy bay từ Châu Âu sang Châu Mỹ, đúng là giống thần tiên rồi. Tôi nói với mọi người, trong vũ trụ bao la này, tất cả những thứ này đã có từ lâu rồi. Trong những thế giới khác đã có lâu rồi. Con người không còn tốt nữa và rớt xuống, rớt xuống đến chỗ của nhân loại này, rớt xuống đến địa cầu này. Trong tư tưởng của con người đã tồn tại ý thức tiên thiên, chỉ là bản thân không biết. Nào là “thông qua thủ đoạn khoa học kỹ thuật”, nào là “khoa học kỹ thuật của mình tiên tiến ra sao”, làm ra nào là “máy bay, xe hơi”, nào là “các thứ hiện đại hóa”. Kỳ thực, tôi nói với mọi người, chẳng qua chỉ là những thứ trước kia được lưu tồn trong ý thức của chư vị, trong đống rác này chư vị lại sử dụng rác, sử dụng những vật chất thô tháo bề mặt nhất rồi lại làm ra [chúng], con người vẫn cảm thấy khá lắm. Đương nhiên nhân loại chính là đã rớt xuống như vậy, bởi vì họ không còn tốt nữa mà, rớt đến bước này, khổ ấy, con người phải chịu. Vậy thì sự phát triển của nhân loại không thể là tự con người muốn phát triển thế nào liền phát triển thế ấy, muốn làm gì thì làm. Con người muốn làm thế nào cho thoải mái là được, điều đó tuyệt đối không được, do vậy con người [mới] đang trong [tình trạng] nguy hiểm. Người này nói về kiếp nạn, người kia nói về kiếp nạn, tôi xưa nay không giảng những việc này, cũng không ích gì. Có hay không tôi cũng không bàn đến. Có, thì cũng không có quan hệ gì đến những người tu luyện, những người tốt chúng ta. Nhưng mà chúng tôi thực sự thấy rằng con người phát triển đến hôm nay, khi không giải quyết được vấn đề nữa rồi, những phiền phức gặp phải, khiến nhân loại không còn đường ra, hết sức xác thực là do đạo đức nhân loại đã bại hoại tạo thành. Bởi vì vừa nãy giảng về cấu thành của sinh mệnh, giảng về không gian, chúng ta quay trở lại nói về nhân loại. Vật chất cấu thành nên con người là bởi vì khi lạp tử tổ thành các vật chất khác nhau, thì nó có thể tổ hợp thành các vật chất bề mặt khác nhau của con người. Khi trình tự sắp xếp phân tử là theo kiểu trình tự sắp xếp của các lạp tử của xương thì vật chất bề mặt chính là xương. [Nếu] sắp xếp thành trình tự sắp xếp phân tử của thịt, vậy thì nó chính là thịt. Sắp xếp thành cái gì thì nó thành cái đó. Như thế có thể cấu thành nên sinh mệnh của chư vị, nói rõ ra thì thật đơn giản.
Vừa rồi tôi còn giảng một vấn đề, rất nhiều rất nhiều người nói rằng Thần đã tạo ra con người. Có người nói [dùng] đất sét tạo ra con người thế này thế kia, chúng tôi không giảng những hiện tượng cụ thể này là tạo ra như thế nào. Kỳ thực tạo theo cách nào cũng có. Thần lớn hơn nữa thì chỉ cần nghĩ một cái là có thể tạo ra chư vị. Bất kể vật thể nào cũng đều là sống, sau khi tạo ra ngoại hình cho chư vị, thì lại tạo ra nội tạng. Con người cảm thấy thân thể người rất phức tạp, nhưng đối với vị Thần đại trí đại giác mà nói thì chỉ là một việc rất rất nhỏ. Phật nghĩ một cái, ở mức cực vi quan dùng vật chất liền tạo ra nội tạng cho chư vị, rất nhanh đã có thể tạo ra rồi. Mỗi khi một vật thể được hình thành, thì liền có một sinh mệnh được rót vào. Đương nhiên con người còn có phó nguyên thần, rất nhiều rất nhiều sinh mệnh đều đến, cấu thành nên con người. Giảng ra chính là tình huống như vậy.
Trước kia trong giới khoa học người ta toàn thích dùi vào sừng bò, nói rằng con gà có trước hay quả trứng có trước. Tôi nói rằng chẳng có gà cũng chẳng có trứng. Chính là vật chất vi quan tổ thành vật chất hồng quan. Lạp tử nhỏ tổ thành lạp tử lớn hơn, từ những thứ mà còn không thể gọi là vật chất tổ thành vật chất. Những sinh mệnh lớn so với sinh mệnh của chúng ta, mặc dù từ [phương diện] thể tích mà xét, thì lạp tử cấu thành nên thân thể là khác nhau, [do đó] cấu thành nên ngoại hình lớn nhỏ cũng khác nhau, nhưng vật chất cấu thành nên tồn tại sinh mệnh ấy, bất luận to nhỏ thế nào, thì trình tự sắp xếp của lạp tử bề mặt của nó là giống nhau. Ví như nói, người ở tầng lớn hơn một mức, nếu như mỗi lạp tử của thân thể họ đều do tầng lạp tử tinh cầu này cấu thành, vậy thì, thịt của họ có trình tự sắp xếp phân tử giống với thân thể chúng ta. Nói cách khác, trình tự sắp xếp của tinh cầu và trình tự sắp xếp của phân tử cấu thành nên thịt của chúng ta hẳn là như nhau. Cho nên người ở tầng nhỏ hơn một mức, cũng là cấu thành như vậy, thậm chí nhỏ hơn nữa. Về vấn đề này tôi chỉ giảng bấy nhiêu thôi.
Cho đến hôm nay, tôi đã giảng một cách toàn diện về kết cấu của vũ trụ này. Đương nhiên tình huống chi tiết thì không thể giảng. Có người hỏi tôi: “Thưa thầy, chúng con muốn biết Phật sinh hoạt như thế nào”. Tôi nói vậy thì chư vị hãy tu thành Phật. Bởi vì con người là không thể biết Phật sinh hoạt như thế nào. Con người tuyệt đối sẽ không có cái khái niệm ấy. Giảng ra cho chư vị thì chư vị lại sẽ dùng tâm hoan hỷ của con người, dùng tư tưởng của con người, tư duy logic của con người mà đối đãi với Họ, cũng bằng như mạ lỵ Họ, không tôn kính Họ. Do vậy chúng tôi không thể giảng một cách cụ thể. Tôi chỉ có thể dùng ngôn ngữ hữu hạn của nhân loại mà giảng một cách khái quát. Kỳ thực chúng tôi hôm nay chọn dùng tiếng Trung mà giảng là phù hợp không thể phù hợp hơn rồi. Bởi vì tiếng Trung là ngôn ngữ có năng lực biểu đạt mạnh nhất, nội hàm lớn nhất trên thế giới. Nếu như dùng tiếng Anh hoặc tiếng khác mà giảng, thì cái gì cũng không giảng ra được. Vì để giảng nó cho rõ ràng, tôi đã dùng một số tiếng địa phương. Bởi vì Hán ngữ đã được quy phạm hiện đại cũng không cách nào giảng nó cho rõ, do vậy mọi người có thể nghe thấy trong lời tôi giảng có mang theo tiếng địa phương, [để] có thể hình dung nó một cách thích đáng, hơn nữa [tôi] dùng từ cũng không quy phạm; loại tân bát cổ [rỗng tuếch] cũng không có nội hàm thâm sâu hơn, nếu không thì cũng không cách nào biểu đạt.
Tôi lại giảng một vấn đề, chính là vấn đề mà mọi người rất quan tâm. Có người nói: “Thưa thầy, con luyện công mà con chẳng thấy được gì cả”. Vậy chúng tôi sẽ giảng việc thấy được và không thấy được này là thế nào. Kỳ thực khi giảng về thiên mục, tôi đã bàn đến rồi. Yêu cầu đối với người ta là tương đối cao, Lý là không ngừng thăng hoa. Nếu tôi giảng thêm nữa, thì sẽ vượt qua nhận thức kia. Nhưng mà, tôi sẽ gắng hết mức để liên hệ với điều tôi giảng lần trước. Tôi sẽ giảng thêm một bước cho mọi người về vấn đề này.
Đại đa số mọi người chúng ta ngồi đây tuyệt đại đa số đều có căn cơ hết sức tốt. Kỳ thực, từ khi chư vị bắt đầu tu luyện đến hôm nay cho dù thời gian ngắn ngủi, chư vị cũng nên là có thể nhìn thấy một số thứ rồi, bởi vì trong “Chuyển Pháp Luân” chúng tôi nhấn mạnh tống khứ tâm chấp trước yêu cầu rất nghiêm khắc, do vậy rất nhiều người lại không dám nhìn. Có rất nhiều người, thực sự có thể nhìn thấy gì đó lờ mờ, họ cũng không dám tin. Ở đây có mấy nguyên nhân tạo thành việc chư vị nhìn không được, không thể nhìn. Thứ nhất, chính là có người cho rằng “Nếu tôi nhìn được thứ gì, thì phải rõ ràng giống như tôi nhìn thế giới vật chất này thì mới tính là nhìn được”. Đây là một chướng ngại rất mạnh, họ toàn dùng tư tưởng khái niệm của con người mà nhận thức vấn đề này. Không phải vậy đâu. Nếu chư vị thực sự có thể nhìn thấy rõ ràng như vậy, thì chư vị đã là khai ngộ rồi, khai ngộ 100% rồi, hơn nữa khi đó chư vị sẽ nhìn thấy Thần rõ ràng hơn là nhìn thấy con người. Bởi vì cảm nhận lập thể ở thế giới đó mạnh hơn chỗ chúng ta, không khí trong hơn của chúng ta, vật chất thực hơn của chúng ta, do vậy nhìn thấy sẽ rõ ràng hơn. Chính bởi vì chúng ta có quan niệm như vậy, cho rằng có thể nhìn thấy rõ ràng mới là thực sự nhìn thấy, không phải vậy đâu. Chư vị trong quá trình tu luyện, nhìn được thì cũng không thể để chư vị nhìn rõ ràng như vậy. Do vậy chỉ có thể nhìn thấy mơ mơ hồ hồ. Còn nữa, có những người cá biệt nhìn thấy khá rõ ràng, nhưng những gì họ thấy là cục bộ, góc nhìn rất hẹp. Bộ phận nhìn rõ ràng chỉ là một phần nhỏ. Nếu góc nhìn rất rộng, thì những thứ nhìn thấy đảm bảo sẽ tương đối mơ hồ. Không thể nhìn rõ ràng đến như thế, hoặc chỉ có thể nhìn thấy những không gian rất thấp, rất ít. Do vậy chúng ta đừng dùng cái gọi là khái niệm vật chất hiện thực để tự gây chướng ngại cho mình, đây là một nguyên nhân. Nhưng có ngoại lệ, [trường hợp] bẩm sinh mà có thể nhìn thấy rất rõ ràng thì chỉ là thiểu số, chúng ta không giảng đến.
Còn có một nguyên nhân nữa, chúng ta có rất nhiều rất nhiều người không phải là nhìn không thấy, họ có thể nhìn thấy, nhưng họ lại toàn coi đó là ảo giác, họ toàn coi đó là tưởng tượng. Thời kỳ đầu cũng có người như vậy, bởi vì trong “Chuyển Pháp Luân” tôi đã đặc biệt bàn đến [vấn đề này] rồi, bảo mọi người rằng không được nghĩ tưởng, tùy tâm nhi hóa, chư vị hễ nghĩ nó liền biến, tùy theo tâm của chư vị mà biến hóa, chúng ta có một số người không thu xếp được cho chính quan hệ này. Ngoại trừ nguyên nhân tạo thành bởi tâm chấp trước, tâm hoan hỷ của chư vị ra, còn có một chướng ngại nữa, chướng ngại gì vậy? Chính là những gì mà tư tưởng của chư vị nghĩ và hình ảnh vật thể mà chư vị nhìn thấy được là phản ánh xuất ra tại cùng một khu vực của đại não. Khởi tác dụng tại cùng một bộ phận của đại não. Hình ảnh vật thể mà con người nhìn thấy không phải [do] mắt của chư vị phân tích ra, mà là thông qua dây thần kinh thị giác truyền đến khu vực thể tùng quả của đại não mà nhìn thấy. Nhưng khi chư vị vừa nghĩ về một vấn đề gì mà nghĩ tưởng ra hình ảnh, thì cũng là tại khu vực đó khởi tác dụng. Vậy nên sẽ dẫn đến một loại cảm giác sai: khi chư vị thực sự nhìn thấy thứ gì, hơn nữa nó vốn là mơ hồ, chư vị lại cho rằng nó là tưởng tượng, kỳ thực không phải tưởng tượng, mà là chư vị thật sự nhìn thấy được.
Quá khứ có rất nhiều [loại] tu luyện tiểu đạo, khi huấn luyện đệ tử, họ cố ý yêu cầu đệ tử của họ tưởng tượng, chư vị nhìn không thấy thì chư vị hãy tưởng tượng. Cuối cùng càng tưởng tượng càng thật, càng tưởng tượng càng thật, họ huấn luyện đệ tử như vậy. Tu luyện tiểu đạo khó thành chính quả, chính là bởi vì hữu lậu, bản thân điều ấy {tưởng tượng} chính là chấp trước. Họ yêu cầu đệ tử nhìn một vật thể, nhìn không thấy thì chư vị tưởng tượng, cố gắng nhìn cho kỹ, lại nhắm mắt vào mà tưởng tượng, càng tưởng tượng càng thật, rồi dần dần dường như là tưởng tượng thành hiện thực. Quá khứ tiểu đạo là huấn luyện như vậy. Bởi vì tiểu đạo mà, chủng chấp trước này họ không phát hiện ra được [đó] là chấp trước, vì họ không nói về viên mãn.
Chúng tôi lại nhìn nhận những vấn đề này rất [nghiêm] trọng. Bất cứ chấp trước nào cũng đều sẽ ảnh hưởng đến viên mãn. Tôi bảo mọi người phân biệt rõ vấn đề này, rất có thể là chư vị nhìn thấy mà lại coi là tưởng tượng, nhưng không thể luyện như vậy. Chẳng hạn Pháp Luân này, nếu có người mơ mơ hồ hồ nhìn thấy được, nhưng lại cảm thấy là tự mình tưởng tượng. Nhìn thấy Nó đang vận động, đang xoay chuyển, tôi bảo chư vị rằng, đó là chư vị nhìn thấy được. Không ngại thì mọi người thử một chút xem, chiểu theo lời tôi nói mà nhìn thử xem. Tôi chỉ là nói về những đệ tử đã có thể nhìn thấy được rồi nhưng lại coi là tưởng tượng, [nếu] không có cảm giác đó thì đừng miễn cưỡng tưởng tượng, đó là chấp trước. Vừa rồi tôi giảng cho mọi người là để cho mọi người bài trừ chướng ngại trong tâm, nhất định không được chấp trước, mọi người nhất định không được chấp trước vào nó.
● ● ● ● ● ● ● ● ●
Ghi chú: (ghi chú của người dịch Trung Việt, chỉ có tác dụng tham khảo).
Dịch từ bản gốc tiếng Hán:http://big5.falundafa.org/chibig5/mgjf_2.htm
Có tham khảo bản tiếng Anh: http://en.falundafa.org/eng/lectur1997L.html
Dịch ngày: 17-10-2016; bản dịch có thể được chỉnh sửa trong tương lai để sát hơn với nguyên tác.
