29.4.2015

Hôm nay sẽ là gộp cả 3 bài vào nhé. Mình định sẽ viết một bài về hội thảo du học Canada, một bài về sinh nhật mình thôi, nhưng hôm nay đi chơi khá vui nên thêm bài nữa là 3.

Mình định viết bằng tiếng Anh nhưng chắc vốn từ không đủ để tường thuật tất cả, với lại giờ rất là buồn ngủ, chắc do ảnh hưởng của rượu :v

1. 29.3.2015

Hôm nay là 29.4, tức là tròn một tháng kể từ ngày mình lên dự hội thảo Canada. Trước hôm đó cố gắng rủ đủ thể loại người đi mà không được, cuối cùng nhờ được thím Doanh đón. Định là đi tàu một mình, lên thím đón ra tham dự hội nghị rồi về. Nhưng cuối cùng lại là bố mình lai đi, bằng xe máy :))

Đi mình cứ buồn ngủ hơi gật một tí, mà không giống hồi nhỏ có mẹ ngồi sau nên ko sao, đây mỗi mình mình ngồi sau bố nên cứ gật một lần là như kiểu chuẩn bị ngã :v Sợ kinh lên được mà không làm sao cho hết buồn ngủ, may mà số lần gật mạnh kiểu hơi nghiêng một tẹo thì ít thôi.

Lên đến Hà Nội là 9h kém 15. Tìm đường mất bao nhiêu thời gian :)) Vòng đi vòng lại đi tái đi hồi cuối cùng cũng tìm được đến cái khách sạn Hilton. Ủ ôi khách sạn đẹp dã man con ngan, lần đầu tiên tiếp xúc với công nghệ cao xúc động khó tả ;____;

Cái hội nghị thì nó như này:

Đấy, sơ lược là thế. Đẹp mà, vừa đẹp vừa hiện đại. Mình có nói chuyện với cô ở Camosun College (ảnh cuối), đầu tiên hơi ngại nên nói tiếng Việt với chị phiên dịch để chị hỏi cô bằng tiếng Anh, cuối cùng lúc chị ấy giao tiếp thì thấy tiếng Anh của mình còn giỏi hơn :v Chỉ có kiểu không quen diễn đạt, thế là bao nhiêu từ ngữ cứ bay đi đâu hết, may mà cô ấy cũng rất là dễ gần và dễ thương xD

Giờ mình vẫn còn giữ một đống brochures của các trường.

Có giai đoạn đầu là học sinh và phụ huynh tự đi trao đổi với đại diện các trường. Đến khoảng 10 giờ thì đại diện các trường bắt đầu lên giới thiệu. Có một cô ở đại học Victoria (ảnh 1) lên nói đầu tiên. Trời ơi cô nói hay dã man, xong còn dễ thương nữa. Cô bảo là sẽ vừa nói vừa hỏi để xem có chú ý hay không, cuối cùng câu hỏi dễ kinh khủng, trả lời sai cô còn nhắc cho trả lời lại nữa =)) Mình có giơ tay hai lần nhưng không được gọi, trời ơi :’(

Mấy bài giới thiệu của các cô cũng giúp mình kha khá trong vụ viết luận về university hồi thi thử đợt hai đấy. Không liên quan nhưng nhắc đến lại cáu, bài chả sai méo gì mà được có 1.35/1.5, trong khi cái bài sai lù lù thì được max điểm. = =

Ok back to the conference, sau khi trao đổi thì bố mình cũng thấy là mấy trường này tốt thật. Nhưng vấn đề ở đây là tiền bạc. Lúc đấy thì mình không biết nhà mình khó khăn thế nào, chỉ biết là có nợ tiền. Mấy hôm trước, tức là gần 1 tháng kể từ ngày mình lên dự hội thảo, mình nhìn máy tính của mẹ mới thấy nhà mình nợ bác Nhẫn hơn 200 triệu — tức là bằng tiền của một khoá học của Camosun College. Đấy là còn chưa tính nợ người khác nữa. Đại khái là lúc đấy mình cũng tủi thân, cũng tiếc, nhưng giờ mình thấy rồi cũng chả làm gì được. Có muốn ra nước ngoài thì hoặc là kiếm học bổng 100% bao ăn ở càng tốt, hoặc là làm ra tiền sớm rồi biến đi theo công ty :v Thực tế là mình không muốn ở lại Việt Nam, những cái tiêu cực cứ lù lù hiện ra hàng ngày thế này rồi cũng sẽ có ngày nhắm vào mình. Đành rằng nước ngoài không phải là không có, nhưng ít ra mấy nước đấy cũng không xếp thứ hạng cao ngất ngưởng về tham nhũng như Việt Nam.

:thở dài thườn thượt:

Sau một hồi trao đổi với nhau thì đợi đến 11h 30 nghe kết quả bốc thăm trúng thưởng rồi lao ra Phố Cổ ăn trưa :)) Cơm đầy ú ụ, mình không hết mà bố cũng không hết :v Bụng no căng. Ăn rồi nghỉ được 15' rồi về nhà luôn. Mình lại gật gù trong lúc đi, may vẫn sống ;____;

Nói chung đi được một lần như thế là mở mang đầu óc rất nhiều, rất rất nhiều. Mình khao khát được tiếp xúc với những con người như thế, những người nước ngoài cởi mở và thân thiện. Mình ao ước được học trong một môi trường năng động và hứa hẹn. Nhưng vấn đề tài chính không giải quyết được thì cơ bản là không thể làm gì được.

Và ước mơ đi du học của mình vẫn tồn tại nguyên vẹn chưa chạm đến dù chỉ một chút. À, thực ra du học Canada thì thế. Còn thực tế là mình đã tìm thấy một hay hai cái học bổng toàn phần của Anh, vấn đề là đơn apply xin học và xin học bổng thôi. Vấn đề to ấy.

Chốt lại là mình không hối hận đã đi ngày hôm ấy. Có đi nhiều mới biết được nhiều, và mình mong tương lai mình sẽ đi được nhiều lần như thế nữa.

2. 26.4.2015

Đó là sinh nhật mình. Năm ngoái thì có Google, năm nay vẫn có Google nhưng có thêm FB nữa:

Nói thêm là mình để năm sinh trên FB là 1996 :))

Mọi năm mình đón sinh nhật một mình, tức là chờ đợi đến 12h một mình. Nhưng năm nay em gái mình vào chơi, và vì thế mình cũng bỏ qua vụ tự viết note mừng sinh nhật mình luôn (nên hôm nay mới viết bù này). Tuổi 18 của mình khởi đầu bằng việc ngồi xem phim Hàn Quốc với em gái và sáng dậy muộn đau người khó tả.

Thực ra mình khá phấn khích vì sinh nhật lần này, vì đủ 18 tuổi có thể làm rất nhiều việc. Thứ nhất là xem được những cái vid giới hạn độ tuổi trên Youtube, trong đó có Born Hater của EPIK HIGH và một số vid đã và sắp được post của BIG BANG. Thứ hai là lập được tài khoản PayPal, cái ngân hàng trên mạng ấy. Lập được cái này là lợi ơi lợi cho vụ mua bán hàng quốc tế luôn. Thứ ba là đủ tuổi xem phim con heo =)) và các trò 18+ vân vân.

Nhưng mà 18 tuổi nghe thật là lớn.

Mà mình thì thấy mình chưa lớn. Nên thật là không phù hợp.

Mình không đủ tự tin và cũng không đủ bản lĩnh để va đập với đời. Mình không chuẩn bị đủ, thực chất là mình chẳng biết cái quái gì cả, về các kĩ năng sống cần thiết. Mình lười chảy thây ra, và thế chẳng tốt đẹp gì cho cam. Mình thấy lo vì cuộc sống đại học sắp tới, hơn là háo hức.

Nhưng không sao. Đợt trước mẹ xem bói thấy bảo về sau con làm Giám đốc gì đấy to lắm, cứ tin vào cái tích cực cho đời tươi sáng cái đã :))

Ừ. Mình 18 tuổi rồi đấy.

Chúc mình 18 lớn hơn cả về thể chất lẫn tinh thần :v

Yêu mình.

3. 29.4.2015

Bây giờ là 11:20 PM, và mình đã về nhà được gần một tiếng.

Vẫn đang buồn ngủ, có lẽ là do ảnh hưởng của rượu. Rượu Táo Mèo. 29.5% :)) Đùa chứ lần đầu tiên uống rượu nặng thế luôn (trừ vụ ở Bookworm, vì chả biết % rượu ở đấy là bao nhiêu), bình thường toàn uống 10–12.5% :v

Chiều nay mẹ bảo đi giặt giày, thế là đi giặt và quên xừ mất vụ lẩu nướng tối nay. Cơm canh xong xuôi rồi lấy IPad ra nghịch, đọc inbox mới nhớ ra :’( Lật đật đi tắm, người bẩn như hủi .____. Tắm xong, sấy qua tóc và thay xong quần áo thì Trang với Thắng cũng đến. Bị chửi vì ngu đi tắm trước trong khi mình chuẩn bị đi ăn lẩu nướng =))

Đi đường gió mát lồng lộng. Lâu không nói chuyện với bố Thắng nên hơi awkward :v Ra nhà Châu đón Châu rồi cả lũ đi tìm đường ra chỗ ăn :)) 4 đứa ngồi trong quán chứ không phải ngồi ngoài đường, nóng chảy mỡ ra. Hai đứa tên bắt đầu bằng T cứ cãi nhau như vợ chồng son =))

Ngồi nói chuyện linh ta linh tinh, xong kể chuyện vụ Trang Bùi lúc say thì làm cái gì, thật nhảm nhí méo chịu được =)) Mình chẳng biết mình say thì thế nào, căn bản chưa thật sự say bao giờ :v Nhưng mà mình cứ uống nhiều rượu tí thì buồn ngủ, hay đấy là nết rượu luôn nhỉ? =)) Thế cũng tốt, đỡ nói năng linh tinh :’(

Ngồi ngâm ở chỗ lẩu nướng lâu ơi là lâu. Có một khoảng thời gian ngồi đần mặt ra nhìn cái vỉ nướng vì anh phục vụ cho quá nhiều than nên không cháy được ngay ;____; À nữa, lúc mình uống hơi nhiều rượu thì cười nhiều hơn thì phải, càng về sau mình càng ngồi cười sằng sặc =))

Lẩu xong thì ra Scorpion ngồi ngâm ở đấy. Lên tầng 2, view sẽ rất rất đẹp nếu không có đống dây điện :v Up ảnh Trang Bùi làm avatar, 10h ngày mai sẽ tháo xuống để ảnh BB chào album MADE :)) Ngồi lảm nhảm tí đã đến 10h, mẹ gọi, cả lũ đi về :v

Lúc về còn dính tí mưa. Mưa không to, loáng thoáng thôi. Vui :3 Mình về đến nhà là đã 10 rưỡi. Thay quần áo ra rồi mò lên gác, đần mặt ra nhìn FB rồi quyết định ngồi viết note. Tính ra là viết note được già nửa tiếng rồi đấy :3

Lâu lắm không tụ tập đi như thế này từ lần Thanh Vân. Hoặc là chỉ có mình. Nhưng mình vẫn vui, rất là vui. Mong là thi xong rồi đi tiếp một tăng thế này nữa. Quẩy nhiệt tình :))

18. Đủ tuổi uống rượu :))

Giờ là 11 rưỡi. Chúc các bạn ngủ ngon ❤

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.