Chuyện thi đại học

Mình là một đứa thích chọn đường ngắn dễ thay vì cố gắng nhiều, tất nhiên nếu con đường đó tồn tại, và cái chuyện thi đại học với mình cũng vậy.

Đầu tiên, mình thi quốc gia vì lời của cô giáo cũ trường cấp hai, rằng là thi quốc gia sẽ được tuyển thẳng. Tóm lại cũng chỉ là tránh thi đại học.

Lên lớp 11, cái suy nghĩ đó vẫn thế. Rồi dần dần nó thay đổi, đổi từ khi mình được giải 3 quốc gia, đồng nghĩa với việc chuyện thi đại học không còn là cái gì đó quá quan trọng nữa. Và lên lớp 12, thi quốc gia với mình là một sự ganh đua, là một cơ hội để thử thách bản thân, là một cái mốc mới để vươn tới.

Mà thực chất trong cả quá trình ôn thi, mình không hề cố gắng nhiều. Thật là buồn cười.

Nói lăng nhăng, tóm lại, mình được nhì quốc gia. Vậy là bớt đi gánh nặng lo biết giải, tiếp đến là gánh nặng thi đại học lửng lơ trên đầu. Lửng lơ là vì nó còn phụ thuộc vào quyết định của mình, nó có rơi bụp phát xuống đầu mình và đẩy mình lăn ra khỏi con đường dễ đi hay không là do mình cả.

Và mình chọn liệu pháp an toàn. Mình chọn tuyển thẳng, vì thế mình bỏ mọi thứ. Mình không học nữa, mình không ôn gì cả. Đúng lúc đấy lại vớ được quyển sách nguyên lý 80–20, tức là 80% kết quả tạo ra chỉ xuất phát từ 20% tổng số việc ta làm, và vì thế, giảm bớt việc vô ích, tăng thêm việc có ích cho đời mình là tốt nhất. Khi đó mình quan niệm đã tuyển thẳng thì ôn là cực kì vô ích, nên mình không ôn.

Đến 4 ngày cuối trước khi thi mình mới ôn. Ôn thật sự. Và lúc thi mình làm bài đúng thực lực của mình.

Môn Văn có hơi trầy trật, vì mình bị nhức đầu ngay lúc làm bài. Trầy trật từ đầu giờ đến khi hết giờ, đến nỗi giám thị còn phải để ý mình liên tục, chắc chỉ sợ mình ngất ra ở đấy :)) Chính mình còn sợ điều đó, may mà gắng gượng được.

Giờ thì có điểm rồi, 23.5. Văn 6.5. Lúc nghe điểm không thấy gì lạ, có học gì đâu, điểm thế là quá đúng.

Chỉ có cái là bây giờ, khi mà các bạn khác đều có điểm, khi mà những đứa cùng-trong-tình-trạng-tuyển-thẳng như mình cũng có điểm, thì mình mới thấy tủi thân. Tủi vì chúng nó điểm cao quá. Ừ thì chúng nó có ôn, còn mình thì chỉ chăm chú đi dạy thêm. Ừ thì cái nền của chúng nó tốt, còn mình thì chả ra gì. Ừ thì dù nó có tuyển thẳng nhưng nó vẫn ôn cật lực, còn mình thì không.

Nói chung, cái gì mình làm thì dẫn đến kết quả cực chuẩn của mình, và chúng nó cũng thế. Nên mình chẳng có gì để phải hối hận cả. Và thực tế, mình cũng không hối hận, mình chỉ tủi thân.

Khi mình quyết định không ôn vào lúc đó, mình không hề để ý đến cảm giác của chính mình. Mình đã quên cái tôi thích ganh đua so sánh này, mình đã nghĩ đọc xong quyển sách thì cái suy nghĩ kia thay đổi, nhưng không. Mình vẫn buồn, mình vẫn xấu hổ về bản thân, về cái sự thật cực kì lô-gic kia.

Viết xong cái này có lẽ mình sẽ lên FB để trả lời mấy câu hỏi điểm gắt gao ấy, mặc dù mình không hề muốn, và mình đang trốn tránh.

Mình không hề nghĩ note Chuyện thi đại học sẽ viết về vấn đề này, thay vì vấn đề của Hải Phòng. Mình không biết chuyện Hải Phòng có lên sóng được không nữa, nhưng tâm trạng mình bây giờ không hề tốt.

Dù vậy, vẫn phải chốt một câu, là mình không hề hối hận về lựa chọn của mình.

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.