Gửi Bạch Dương vào ngày sinh nhật cậu

Dear Bạch Dương,

Lâu lắm rồi tớ không viết gì hết. Thật sự ấy. Tớ check lại inbox của tớ với cậu, thì lần gần đây nhất là bàn về lịch gặp nhau của mình, rồi trước đó là một sự inbox nhỏ mà tớ nói là có nhiều thứ tớ nghĩ ra, muốn viết quá mà không viết. Trước đó thì không có gì mấy.

Và rồi tớ tự hỏi bao lâu rồi chúng mình chưa gặp nhau, và cũng bao lâu rồi chúng mình chưa nói chuyện như hồi cấp 2 ấy.

Lưu bút cấp 2 của tớ tớ vẫn giữ ở nhà, đi rồi chắc sẽ cầm đi, phòng những khi nhớ bạn nhớ nhà quá thì mở ra đọc. Lưu bút cấp 3 của tớ thì Tuyết cầm — và cũng lâu lắm rồi tớ không gặp Tuyết và không nói chuyện với Tuyết, chắc phải được gần năm rồi.

Tớ của quá khứ vẫn thường nghĩ cái vụ “xa mặt cách lòng” là vớ vẩn, nhưng tớ ở hiện tại mới thấm thía cái điều đó ảnh hưởng lớn đến mình biết chừng nào, và thậm chí tớ còn là một minh chứng sống cho cái sự đó.

Tớ tự biết tớ không phải kiểu hoà đồng, và các mối quan hệ thường trôi tuột khỏi bàn tay tớ nếu người kia không chủ ý nắm giữ. Tớ đã từng mở inbox của tớ và Thiện Linh ra để xem xem tại sao tớ nói chuyện được nhiều với nó đến vậy, và thực ra hầu hết inbox là đến từ Thiện Linh. Tớ đã từng bắt gặp bản thân mình nhìn vào một vài dòng nhắn gửi của ai đó cách xa mình và cảm thấy khó chịu, không muốn trả lời vì còn vướng, có khi không phải là công việc mà chỉ là sở thích cá nhân ở hiện tại. Và dù tớ biết người quanh mình là quan trọng hơn, nhưng tớ vẫn không tài nào bắt bản thân chú ý thật nhiều đến họ nếu như họ cách mình quá xa.

Có những khoảng thời gian tớ bám víu cực nhiều vào một số người, và đến khi bị cuốn vào những thứ khác của hiện tại, thì lại quên người đó và những mối quan hệ xưa cũ đó đi.

Tớ vẫn thỉnh thoảng nhảy vào Facebook của cậu để xem cậu đang làm những gì. Tớ vẫn thỉnh thoảng ngưỡng mộ cậu thật nhiều vì cậu có nhiều năng lượng để làm quá nhiều thứ, để giao tiếp với quá nhiều người, và để giữ được tất cả những mối quan hệ đó.

Có đôi lúc tớ nghĩ lại là nếu chúng mình gặp nhau thì mình sẽ nói chuyện gì. Chắc hẳn sẽ rất kì cục, haha. Hồi cấp 3 ngày nào cũng gặp mà nói chuyện còn kì cục, vậy đến bây giờ lâu lắm chưa gặp rồi thì còn phải tệ đến cỡ nào.

Hoặc là do mình đã giao tiếp qua từng con chữ đổ ra trên tờ giấy trắng quá nhiều chăng?

Hôm nay là sinh nhật cậu, thực ra tớ không định nói những thứ thế này. Nhưng nếu không thì cũng không tìm ra được điều gì nhiều để viết.

Vì chúng ta không gặp nhau lâu quá rồi.

Cậu khoẻ không?

Cậu có điều gì buồn không?

Cậu có điều gì ức chế không?

Hôm nay sinh nhật cậu có vui không?

Tớ không định biến ngày sinh nhật của cậu thành một ngày không ra gì (như tớ đã từng làm hồi lớp 12 — mặc dù không trùng chính xác vào ngày sinh nhật của cậu và không phải do tớ cố tình làm vậy, haha, tớ đã không hề nhận ra việc mình có thể dễ dàng tổn thương người khác đến thế nào cho đến khi An Phương Linh nói cho tớ nghe.) Nên cái note này sẽ được gửi muộn. Tớ đang cân nhắc xem có nên cho cậu biết là tớ viết cho cậu một cái thế này không, hay là để cậu tự tìm ra.

Chắc là để cậu tự tìm ra, và tớ sẽ đợi inbox của cậu khi cậu đọc xong nhé.

Tất nhiên trước đó tớ sẽ gửi lời chúc mừng sinh nhật cho cậu rồi.

Nên Bạch Dương à,

Cậu lúc nào cũng rất đáng ngưỡng mộ trong suy nghĩ của tớ. Tớ đã từng đọc một cái hình gì đó, nói là 100% cơ hội mà introvert có bạn bè là khi một extrovert nào đó tiến đến và làm quen với introvert, và tớ nghĩ điều này cũng đúng 100% đối với tớ và cậu. Tớ cực kì cảm kích điều đó, và cảm ơn cậu rất nhiều vì đã cho tớ những ngày tháng cấp 2 và cấp 3 đẹp đẽ ấy.

Cái vụ về ở chung hứa hẹn hồi cấp 2 ấy chắc xa vời rồi, nhưng biết thế nào được, nhỉ.

Cậu hãy cứ sống một cuộc sống hạnh phúc như cậu đang sống bây giờ nhé. Tớ chỉ mong là cậu đừng làm gì quá sức và để ảnh hưởng sức khoẻ thôi.

Tớ còn nhớ 23/03 là ngày kỉ niệm của tớ và cậu, nhưng tớ đã không inbox. Cho tớ xin lỗi nhé.

Tớ sẽ đợi ngày chúng mình gặp nhau và hẹn hò nhau, chắc là trong một vài ngày, hoặc vài tuần tới.

Chúc cậu một sinh nhật vui vẻ, thật là hạnh phúc với những người cậu yêu và những người yêu thương cậu.

Cảm ơn cậu rất nhiều.

Châu

Show your support

Clapping shows how much you appreciated CHAU’s story.