Đôi lời

“Cuộc sống chân thực là, nghiêm túc làm tốt việc trong bổn phận của bạn mỗi ngày. Không đòi lấy tình yêu và viễn cảnh hiện giờ không liên quan đến bạn. Không mắc míu với tâm tư và bình luận dư thừa. Không vọng tưởng, không tự mình đắm say trong đó. Không làm tổn thương, không đối địch với bản thân và người khác. Không biểu diễn, cũng không tin biểu diễn của người khác.”

Mình muốn mở đầu entry đầu tiên của blog mới này bằng một quote trong sách của An Ni Bảo Bối. Đây cũng là điều mà mình luôn tâm huyết và kỳ vọng bản thân có thể làm được trên cả con đường sự nghiệp và trong cuộc sống.

Mình mở blog này. Một là vì muốn tìm một nơi mới mẻ hơn, một nơi mình chưa từng khám phá và cũng không có ai quen biết mình ở đây. Hai là vì muốn tập lại thói quen viết lách đều đặn và có chiều sâu hơn. Ba là vì muốn có một nơi “yên bình” hơn hết thảy, để mỗi lần giông bão gì ập tới, tâm mình sẽ tìm về để được an yên.

Khoảng thời gian vừa qua là một quãng đường không ngắn không dài, phần nào cũng đủ để mình thay đổi khá nhiều trong cách suy nghĩ, tư duy và định hướng của bản thân. Mình đã có kỳ thực tập đầu tiên trong môi trường business, được học và làm một cách nghiêm túc và thực sự cảm nhận được áp lực từ mọi thứ. Mình đã có cơ hội tham gia một cuộc thi với tư cách đại diện trường lần đầu tiên, trong một lĩnh vực mà mình nghĩ là mình sẽ theo đuổi dài lâu và nghiêm túc. Mình sắp kết thúc quãng đời sinh viên và chính thức sống một cuộc sống độc lập, tự do, nhưng cũng nhiều trách nhiệm, lo toan hơn.

Mọi thứ còn ở phía trước và vẫn đang dang dở.

Mình chỉ nghĩ, đây là một thời điểm thích hợp, và mình cần làm gì đó để ghi lại mọi thứ, để những suy nghĩ, định hướng trở nên rõ ràng hơn và xây dựng một nguồn động lực cho bản thân.