28/07/2016

Chuyện tình của tôi cũng như khi đi câu cá vậy. Con mồi rất nhiều nhưng lưỡng lự bao nhiêu. Cứ nhìn chúng rỉa rỉa mồi dần dần rồi lặn đi mất. Chỉ kịp giật cần câu lên khi quá trễ, lúc đó, con mồi còn lại trơ trụi -cũng như con tim lại cảm thấy nhoi nhói. Chỉ duy nhất một lần-dứt-khoát -giật-cần, cộng với chút may mắn-cá đã cắn câu. Nhưng nhìn lại, đó là cá sin-sít-đuôi-cờ, hơi buồn vì nó nhỏ quá, ăn không lỡ còn thả thì hơi tiếc, ngẫm nghĩ -thôi nuôi vậy. Nhặt nhạnh những rêu xanh, thêm một hai hòn sỏi rồi vài cành hoa dại nhỏ-nơi ở đợm bạc, gần gũi với thiên nhiên hình thành như vậy.

Cũng chỉ một thời gian, cá có vẻ khó sống, quanh đi quẩn lại cũng chỉ thế, mọi thứ ở bên đều quá quen thuộc. Tôi cũng vậy, thi thoảng cho ăn nhưng khá tốn thời gian trông chừng lũ mèo. Dần dần thấy vướng víu, mất sự tự do ở cả hai. Chia đôi cuộc tình sau một thời gian ngắn ngủi như vậy có buồn man mác nhưng cũng khá thoải mái bởi dường như chúng ta chưa bắt đầu cùng nhau quá nhiều. Con cá nhỏ lại về với nơi vốn sinh ra nó, tự do bên bạn bè, sống và chu du bên những dòng sông mới.

Trong chiếc bình thủy tinh ngày đó, tôi có một tình yêu với em tương tự như thế. Chúng tôi đến với nhau qua một vài quyển truyện ngắn về tình yêu. Nhặt nhạnh từng câu chữ chúng tôi dần hiểu nhau hơn. Có lẽ, tôi mạnh dạn hơi sớm còn em trống vắng đủ lâu nên lao vào nhau quá vội vàng. Trong chớp mắt-tay trong tay, tôi cùng em đã đi dọc con phố Đinh Lễ và lấn lá sang các quán ăn ven đường. Bởi thế, bây giờ, tôi chỉ đi mua sách khi có hội chợ còn lại chủ yếu mua qua mạng. Đơn giản, nhiều thứ có thể quên nhưng nội dung đọng lại cứ mỗi lúc say xỉn vẫn ùa về như giông bão. Một tình yêu như vậy -chớm nở-chưa kịp tưới-đã tàn-như loài hoa phù dung vậy.