ĐÃ ĐẾN LÚC CỦA THÌ HIỆN TẠI
Thỉnh thoảng, tôi thấy mọi chuyện đi sai hướng. Thỉng thoảng, tôi thấy mình trăn trở rất nhiều, nghĩ tới nghĩ lui rất nhiều và đưa ra rất nhiều những giả định nếu — thì.

Ví dụ nếu bây giờ tôi có khả năng quay ngược thời gian như anh chàng Timmy trong bộ phim About Time thì điều đầu tiên tôi muốn thay đổi trong quá khứ là gì? Tôi đã nghĩ rất nhiều, nhưng thật khó để lựa chọn điều gì tôi muốn thay đổi đầu tiên. Đó hẳn là một điều hết sức tồi tệ, khiến tôi chán ghét và muốn quên đi. Một điều mà nếu có thể thay đổi, sẽ khiến cuộc sống hiện tại của tôi trở nên tốt đẹp hơn, vui vẻ hơn. Vậy mà cuối cùng, ngồi hẳn một tiếng đồng hồ tôi vẫn chưa nghĩ ra đó là điều gì.
Rõ ràng, chuyện không đơn giản chỉ là lựa chọn một điều tôi muốn thay đổi và quay ngược thời gian để thay đổi nó. Thay đổi một điều trong quá khứ cũng đồng nghĩa với việc thay đổi hoàn toàn hiện tại. Như buổi tối hôm đó, Timmy đã quay ngược thời gian để giúp Harry hoàn thành buổi diễn ở nhà hát; kết quả, anh bỏ lỡ buổi hẹn với Mary. Trên thực tế, buổi hẹn của anh với Mary không hề tồn tại. Mọi kết nối giữa Timmy và cô đều biến mất. Đó là điều Timmy không ngờ đến. Sự tiếc nuối thể hiện rất rõ trên khuôn mặt khi anh rời khỏi Dans Le Noir, nơi anh đã gặp Mary chỉ vài phút trước khi anh quyết định quay ngược thời gian và thay đổi tất cả. Có lẽ, nếu giây phút đó anh cứ để mặc Harry vật vã với sự thất bại của mình, anh và Mary đã có một sự khởi đầu khác.
Không phải ai cũng có khả năng quay ngược thời gian để bắt đầu lại việc này, sửa chữa lại việc kia. Quan trọng hơn, không có gì đảm bảo việc thay đổi quá khứ sẽ khiến cho hiện tại trở nên tốt đẹp hơn hay tồi tệ đi. Hoặc có thể, sẽ chẳng điều gì thay đổi. Không ai biết rõ điều gì sẽ xảy ra cho đến khi chúng thực sự xảy ra. Không ai biết việc Mary sẽ gặp và đem lòng yêu Rupert vào cái đêm Timmy quyết định quay ngược thời gian để giúp Harry ở nhà hát. Không ai biết việc Charlotte sẽ luôn từ chối tình cảm của Timmy, dù cho anh có tỏ tình vào đêm đầu tiên hay đêm cuối cùng của kỳ nghỉ hè như cô gợi ý. Không ai biết việc Timmy cứu Kit Kat khỏi vụ tai nạn ô tô, khỏi gã bạn trai khốn nạn, khỏi cuộc sống bế tắc đang khiến cô trượt dài sẽ thay đổi cuộc sống hiện tại của chính anh. Không ai biết mọi chuyện sẽ đảo lộn như thế nào ngoài Timmy, người duy nhất có thể tạo ra thay đổi và chứng kiến những thay đổi đó.
Tôi không phải là Timmy. Chúng ta không phải là Timmy. Chúng ta không có khả năng quay ngược thời gian. Chúng ta không thể thay đổi những điều trong quá khứ. Vì vậy, chúng ta luôn băn khoăn. Băn khoăn điều gì sẽ xảy ra nếu như chúng ta làm việc này theo một cách khác, đưa ra một lựa chọn khác, rẽ một con đường khác hay yêu một người khác. Cứ thế, chúng ta đắm chìm trong quá khứ và vô tình quên mất hiện tại chúng ta đang sống. Rồi khi hiện tại trở thành quá khứ, chúng ta lại tiếp tục tiếc nuối. Chúng ta cảm thấy không hài lòng với hiện tại. Chúng ta không vui, không hạnh phúc. Chúng ta cảm thấy mệt mỏi. Rồi chúng ta lại muốn quay ngược thời gian và thay đổi một vài điều trong quá khứ. Chúng ta mắc kẹt trong vòng luẩn quẩn một thời gian rất dài trước khi chúng ta kịp nhận ra mình đã đánh mất rất nhiều thứ.
Câu chuyện của Timmy khiến tôi nhận ra rằng chúng ta không thể thay đổi quá khứ. Nhưng chúng ta hoàn toàn có thể tạo ra những quá khứ tươi đẹp bằng cách sống thật trọn vẹn, sống hết mình với hiện tại. Đó là điều tuyệt vời mà Timmy đã học được từ những chuyến du hành ngược thời gian của mình. Đó không phải công thức bí mật của hạnh phúc mà người cha đã tiết lộ cho anh trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời ông: hãy sống lại mỗi ngày hai lần. Lần đầu tiên với tất cả những lo âu và áp lực khiến chúng ta bỏ quên những điều ngọt ngào và tốt đẹp trong thế giới này và lần thứ hai để cảm nhận nó. Timmy đã tiến một bước xa hơn những gì cha của anh có thể tưởng tượng. Anh cố gắng tận hưởng mọi ngày như thể anh đã quay lại ngày đó lần thứ hai, để tận hưởng mọi thứ như là ngày cuối cùng.
Tôi vẫn chưa nghĩ ra điều đầu tiên tôi muốn thay đổi trong quá khứ là gì. Tôi nghĩ điều đó không còn quan trọng nữa. Một phần tôi biết rõ tôi không có khả năng thực hiện việc đó, một phần tôi ý thức được những gì đang diễn ra xung quanh tôi tại thời điểm này thuộc về thì hiện tại. Có thể mọi chuyện đang diễn ra không như những gì tôi muốn, nhưng ít ra tôi biết tôi có thể thay đổi điều gì đó. Để ngày mai, khi nhìn lại ngày hôm nay đã trôi qua, tôi biết mình đã cố gắng làm hết khả năng để tận hưởng từng giây phút đáng nhớ của cuộc sống.