Ở một vũ trụ song song nào đó...

“Her — 2013”

Ở một vũ trụ song song, chúng ta là những kẻ may mắn. Ở một vũ trụ song song, chúng ta đã làm được điều đó.

Ở một vũ trụ song song, em sẽ không bao giờ phải trải qua những gì em đã từng trải. Thế giới sẽ chẳng thay đổi em như cách nó đã làm, chẳng bao giờ cô cạn tâm hồn thanh khiết của em. Ở một vũ trụ song song, tình yêu không đi đôi với việc rời bỏ. Ở một vũ trụ song song, em luôn cảm thấy ổn và thoải mái. Em sẽ luôn thấy bản thân mình xứng đáng với những gì em nhận.

Ở một vũ trụ song song, chúng ta không chất chứa bản thân bằng hàng vạn câu hỏi. Chúng ta sẽ chẳng có quyền chọn lựa hoặc tồn tại lựa chọn thứ hai để cân nhắc. Ở một vũ trụ song song, không có sự ngờ vực. Ở một vũ trụ song song, chúng ta không lo ngại về những con số hay sự chênh lệch. Chúng ta sẽ không bao giờ hối hận vì để con tim non trẻ rung động hay bận tâm đến việc liều trao đi con tim của mình.

"Her - 2013"

Nhưng tôi cố không nghĩ về những vũ trụ đó, không nghĩ về những câu hỏi "nếu-thì". Tôi cố không nghĩ về những xúc cảm sau khi tất cả những việc này kết thúc. Tôi cố không nghĩ về những khả năng mơ hồ hay việc chúng ta tìm thấy nhau khi cả hai đều đã sẵn sàng. Tôi cố không bận tâm về những khả năng vì ngay lúc này, vào thời điểm này, tôi đang ở một vũ trụ mà tình yêu không đong đầy. Nơi tình yêu đã không chiến thắng hay giành được vinh quang trong cuộc chiến. Ngay bây giờ, tôi đang ở đây - không có em, tại vũ trụ này. Tôi đang dạy trái tim biết chấp điều đó. Ngay bây giờ, tôi học được rằng việc bỏ cuộc là lẽ thường tình. Để buông xuôi. Để mặc kệ.

Nên, thật vậy. Có lẽ, vào một thời gian nào đó, ở một vũ trụ song song nào đó, tôi và em đang ở tầng hầm căn hộ của chúng ta, nói nhau biết về bài hát mới ra vào hôm nay trong khi tôi làm cháy miếng bánh mì cho buổi sáng, và chúng ta đều hạnh phúc.Chúng ta sẽ đang rất hạnh phúc và có đủ dũng khí để chiến đấu vì nó. Chúng ta sẽ đang rất hạnh phúc và đó là tất cả những gì tôi và em cần. Nhưng không phải ở đây. Không phải ở tại vũ trụ này. Ở vũ trụ này, tôi đang đi du lịch một mình theo những kế hoạch mà tôi đã tự chuẩn bị. Tôi đang tự chuẩn bị buổi sáng cho mình trong chính căn hộ của mình. Tôi vẫn làm cháy bánh mì nhưng em không còn ở đây để cười một cách vô tư với tôi nữa. Ở vũ trụ này, tôi đang tự chữa lành. Tôi đang trưởng thành. Tôi đang vươn mình ra khoảng không to rộng mà em đã dành để hiện diện trong cuộc đời ngắn ngủi này, và tôi cũng đã học được cách trân trọng những giây phút đó. Ở vũ trụ này, tôi chọn sự chia cắt, dù cho cảm thấy sai trái. Ở vũ trụ này, tôi chọn rời bỏ, dù cho có vẻ tôi đang bỏ lại điều gì đó to lớn và mờ ảo lại. Ở vũ trụ này, tôi chấp nhận những gì em cần. Ở vũ trụ này, tôi trao cho em tự do.

Original thread: https://thoughtcatalog.com/bianca-sparacino/2017/09/in-another-universe-we-are-together/

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.