Ong vàng, Rùa, Con Người và Bầu trời
Tối rồi, nằm vật vờ không ngủ được, thế là phải bò dậy và viết cái gì đó.
Tôi muốn kể 3 câu chuyện về 3 loài vật. Ong vàng, Rùa và Con Người.
Cả 3 đều muốn bay lên Bầu trời tự do.
Nhưng trên lý thuyết cả 3 đều không thể BAY.
“Ong Vàng không thể bay??” Đúng, kể cả Ong Vàng. Nhiều nhà Khoa học nghiên cứu về nguyên lý bay của động vật và rút ra kết luận: Tất cả loài động vật bay được đều có một cơ thể linh hoạt, đôi cánh thon dài. Nhưng trường hợp của ong vàng thì hoàn toàn đặc biệt, thể trạng to lớn kềnh càng so với đôi cánh ngắn nhỏ. Các nhà khoa học phải thốt lên: “Vô lý, theo nguyên lí cơ học thể lưu, đáng lẽ nó không bay được”. Với họ, việc này khó tin như chuyện đà điểu biết bay. Các Nhà khoa học tìm đến một nhà học giả về hoạt động xã hội, vị học giả nói: “Để sống, nó buộc phải bay lên. Nhưng may thay Ong vàng chưa từng biết về cơ học thể lưu, nếu không thì nó đã không dám và không bao giờ muốn bay nữa”.
Tôi nghĩ bạn hiểu tôi muốn nói gì… nhưng cuộc sống không đơn giản như vậy, xin phép tôi được kể sang chuyện “Rùa học bay”.

Rùa thì đương nhiên là không bay được. Nhưng cũng như Ong Vàng, nó hoàn toàn không hiểu điều đó. Nó cũng cố gắng miệt mài tập bay. Rùa ta gom góp lông chim, may cho mình đôi cánh thật lớn và ra sức tập luyện, nhưng nhiều ngày trôi qua vẫn không có tiến triển. Nó nghĩ đến cách phải tìm thầy dạy bay. Rùa tìm gặp Chim Ưng khoe đôi cánh và năn nỉ Chim Ưng dạy bay. Ban đầu Chim Ưng một mực từ chối, nhưng Rùa năn nỉ mãi nên đành nhận lời. Chim nhấc rùa cùng đôi cánh giả bay lên trời và thả xuống. Rùa ta rơi như diều đứt dây, đập vào tảng đá, vỡ mai.
Thật sự tôi rất bối rối khi đọc 2 mẫu truyện này. “Đâu là Giới hạn, liệu chúng ta có thể nhắm mắt vượt qua Giới hạn và thành công như Ong Vàng, hay té vỡ mai như Rùa”. Có một cuốn sách dẫn chứng mẩu truyện Ong Vàng phân tích rằng: “Đôi khi kiến thức vô tình trở thành vật cản khiến chúng ta chùn bước, tiêu tan tiềm năng”. Tôi thật không đồng ý, Rùa cũng vô tri, cũng kiên trì nhưng tại sao lại không thành công.
Liệu còn loài vật nào theo đuổi giấc mộng trời xanh. Có, đó là con Người, anh em nhà Wright. Anh em Wright hiểu rằng Giới hạn con người đương nhiên không thể bay theo cách chim ưng, nhưng điều đó đâu làm họ từ bỏ đam mê được chạm đến các tầng mây. Kiên trì hơn Ong Vàng nhưng không ngu ngốc như Rùa. Và cũng chính nhờ Kiến thức Lực nâng khí động lực học, năm 1903, anh em Wright đã thử nghiệm thành công chuyến bay có động cơ được điều khiển đầu tiên trên thế giới. Và ngày hôm nay con Người đã có thể ra ngoài vũ trụ.
Trong cuộc sống, muốn thành công chắc chắn phải có đam mê, có năng lực, sự kiên trì và quan trọng nhất “muốn vượt qua giới hạn, trước hết phải hiểu đâu là giới hạn”.
Chí ít, bạn sẽ không té vỡ mai rùa :)
