Phở Nhất

Ban ngày, ít khi phải đi lộ trình Minh Khai — cầu Vĩnh Tuy để về nhà, phần vì đường dài, phần vì ghét cái đường chật chội. Nhưng một khi đã về thì thường là buổi khuya muộn, vì đường vắng vẻ, vút một mạch được.

Hôm nay khuya muộn, nhưng đường về có tí phấn khởi vì bụng đói, và không còn cơm nhà. Phấn khởi vì dọc đường về quyết sẽ ghé hàng phở Nhất. Chẳng mấy khi có dịp!

Xì xụp độ dăm gắp, húp cạn bát phở, ăn xong sướng tê người. Đây chắc là lần ăn mới thứ năm thứ sáu gì đó. Cái quán làm mình mê ngay từ lần thử đầu tiên. Kể cả mấy quán Thìn, Thịnh, Sướng ở khu phố cổ hình như chưa làm mình khoái thế bao giờ.

Nghe cái tên có 1 tiếng “NHẤT” là mình nghi nghi quán này rồi, chắc cũng phải có số má gì đấy trong giới, kiểu gia truyền. Thế là quyết phải hỏi bác chủ cho ra nhẽ.

Quả nhiên, như lời bà chủ nói thì mẹ của bà đã bán phở tận… 60 năm, trước bán ở khu bờ hồ, từ 1982 mới chuyển về đây.

Ai mà ngờ ở cái vòng ngoài cùng của nội thành chỗ Minh Khai này, lại có hàng phở chất đến thế. Đấy còn chưa kể giá rẻ bất ngờ — thời buổi nào mà bát phở sốt vang của hiệu phở “lục tuần” chỉ có 20.000đ (năm 2016 đấy), các loại khác trung bình chỉ 27.000đ, rẻ hơn cả bát phở gà ở hiệu Duy Hưng “chíp hôi mẫu giáo) Yên Viên mình.

Show your support

Clapping shows how much you appreciated NGUYEN7HOC’s story.