15.12

Mở một ít nhạc Phil Collins vào buổi sáng. Âm giai trong trẻo, còn đầu óc lộn xộn. Nhìn lại tấm ảnh cũ chụp chung với anh chị trưởng bộ phận khách sạn ngày xưa. Giờ cũng chẳng còn mấy ai trụ lại. Cuộc sống như cái bánh xe bằng cao su, lăn lăn lăn mãi…
You’ll be in my heart. Cos you’ll be in my heart… Tự nhiên nhớ con. Nhớ con nằm im trong cỗ quan tài nọ. Buồn lắm con ơi.

15.12, vậy là cái bánh xe đó đã lăn qua nửa tháng 12 — cái tháng cuối năm. Nghiến trên những nỗi đau đớn này, để lăn mạnh hơn về phía trước.

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.