Khởi đầu
Cho một thứ gì đó lớn và khác hơn.
Nghiệp viết của tôi có thể được xem như một đường sao băng. Chưa chớm nở đã tàn. Chóng vánh như một nét vẽ mà ở những centimet cuối cùng đường đã mờ hẳn.
Tôi vừa được đọc một bài báo trên một nhật báo địa phương, có nhắc đến tôi, đại ý là tại sao một người viết trẻ, có đôi ba tác phẩm tương đối khí thế vào lúc đầu, lại chọn con đường im lặng, bóng tối mà bước. Tôi nghĩ mình không thể đổ lỗi hoàn cảnh, xã hội hay gia đình. Tôi không đổ lỗ cho việc cơm áo, công việc — những thứ choáng gần như 90% quỹ thời gian tôi thức trong một ngày. Tôi không tin việc mình không có nổi một ngày nghỉ ngơi đích thực, do vướng bận quá nhiều việc làm sức viết của tôi giảm sút. Đam mê của tôi bây giờ đã như cái đồng hồ cát. Cát đã chảy gần hết và cái đồng hồ cần một bàn tay đưa nó về điểm ban đầu.
Medium, rốt cuộc, cũng chỉ là một trang mạng xã hội. Với nó, người ta có thể chuyên chú nhiều hơn vào việc viết lách. Người ta không cần phải bận tâm quá nhiều đến những new feeds đầy nhóc xôi thịt. Tôi nghĩ, biết đâu, nơi đây có thể là một mạch nguồn mới, cho tôi khơi ra cái dòng chảy tôi hằng tìm kiếm bấy lâu. Biết đâu, tôi sẽ tìm được lý lẽ của đời mình, những chiêm nghiệm khác biệt tôi chưa thể khai mở được.
Tôi đã nộp đơn xin nghỉ việc được một tháng. Trước mắt sẽ là một trang giấy trắng, nó cần một người biết ghi chép và cẩn thận ghi chép. Tôi không đoán định rằng sự chọn lựa này có đúng không. Tôi không có tôn giáo. Và đức tin duy nhất tôi dành cho mình. Việc sắp đón đứa con chào đời. Việc sẵn sàng cho những thử thách mới, những vết xước có thể sâu hơn. Việc chuẩn bị tinh thần từ giã mọi thứ quen thân… Những “việc” này là mấy tảng đá to giăng trước mắt, không một khe hở nào trên con đường này. Và chỉ có dấn thân, một chút liều và một chút may mắn, có thể tôi sẽ tìm được cái lý lẽ vừa nhắc đến. Sớm hay muộn.
Bây giờ thì cứ thoải mái mà viết linh tinh.
29.05.2014