UPU 2015

Kính gửi tòa soạn báo Charlie Hebdo-

Cháu biết, vào lúc này, rất nhiều cá nhân và tổ chức đang gửi thư cho các cô các chú ở tòa soạn báo. Rất nhiều hoa và rất nhiều nước mắt cũng đã được gửi đi. Vụ thảm sát tàn nhẫn tại tòa soạn ngày 7/1 đã cướp đi sinh mạng của 12 con người, 12 cá nhân còn khao khát sống và cống hiến cho đời. Một tội ác khủng khiếp nhất.

Các nhà báo Charlie Hebdo đã sống hết mình vì lý tưởng, họ tin vào quyền tự do ngôn luận và công lý chính nghĩa thông qua những bức vẽ trào lộng, châm biếm. Trong khi đó, những kẻ thủ ác lại là những phần tử cực đoan, mù quáng vì lòng tin đặt nhầm chỗ. Cháu nghĩ, tôn giáo của họ không có lỗi. Không một thánh thần nào lại muốn gieo vào đầu con người những cái xấu, lòng tham, và sự ham muốn giết chóc…

Một thế giới quá ư phức tạp, mà khi cháu nhìn vào đó, chỉ một mảnh tranh đó thôi, đã thấy bao nhiêu chuyện đau buồn.

Ba cháu thường hay nhắc rằng, khái niệm “quốc gia” hết sức mơ hồ. Chúng ta đều được sinh ra bình đẳng. Loài người là một giống loài tinh khôn, khác nhau về nhóm máu màu da nhưng có chung nguồn cội. Chẳng bao lâu khi thành hình, họ dần thu hẹp khoảng cách với nhau, sống co cụm mà thành những khối nhỏ. Và rồi, quốc gia ra đời, ranh giới địa lý ra đời. Và những cuộc mâu thuẫn, cướp bóc, chiến tranh bắt đầu diễn ra triền miên, để tranh đoạt quyền lực, đất đai, tài nguyên, nô lệ, v.v. Ranh giới và quốc gia, chúng xuất phát từ lòng tin rằng chúng ta khác nhau, chúng ta thương yêu những người trong có cùng gốc gác cùng nơi chốn; dần dà, chúng xây dựng trong ta quyền-ghét-bỏ-những-kẻ-khác-loài. Và rồi, tôn giáo ra đời. Và Chúa, Phật, thánh Allah, nhà tiên tri Muhammad lần lượt xuất hiện… Họ có thể có thật hoặc không, nhưng tất thảy đều là sự hiện diện của lòng tin. Niềm tin vào cái thiện, cái đẹp sẽ luôn đưa xã hội lên phía trước. Nhưng một khi niềm tin bị bẻ cong vì những rao giảng sai lệch hay những xúi giục, cháu thấy e sợ…

Ba ngày liền sau vụ thảm sát, ba cháu mở nhạc của thủ lĩnh tứ quái The Beatles — John Lennon, bài hát quen thuộc Imagine (Tưởng tượng). John đã đặt ra một giả thiết dễ thương rằng, hãy thử tưởng tượng chẳng có thiên đàng hay địa ngục, không có khái niệm quốc gia hay tôn giáo, không giết chóc đói nghèo hay thậm chí việc làm. Xã hội khi ấy sẽ chỉ có hòa bình, nhân loại sống cùng nhau trong niềm vui bất tận. John cũng không nghĩ mình là người duy nhất tin chuyện ấy và ông hy vọng sẽ có nhiều người ngây thơ như mình. Ông bị ám sát vào ngày 8/12/1980, sau phát súng của một kẻ cuồng yêu The Beatles.

Thế giới quả là không giản đơn như John đã nghĩ.

Cháu rất muốn sống trong thế giới màu hồng đó. Không ai phải chết vì sự đối kỵ hay ghét bỏ. Những phát súng vô nghĩa sẽ không cất lên. Tỵ hiềm sẽ không còn nữa. Nghèo đói, thất học sẽ bị quét sạch. Và các quốc gia sẽ cùng chung một lý tưởng. Đấng tiên tri sẽ dạy con người phải học các yêu thương và tôn trọng nhau. Những kẻ cực đoan sẽ lầm lũi cúi đầu bỏ vũ khí để thả mình vào quên lãng. Để mà, sự ra đi của những nhà báo Charlie Hebdo sẽ không phải là vô nghĩa.

Sự khác biệt giữa niềm tin, sắc tộc, tôn giáo và nhiều nữa bị gia giảm đi sẽ làm thế giới sẽ buồn tẻ đi nhiều phần, nhưng cùng một lúc, sẽ trong sáng và thánh thiện hơn nghìn lần.

Cháu mong các cô chú nhiều sức khỏe và sẽ làm hết sức để cống hiến cho xã hội những tác phẩm châm biếm gây tiếng vang hơn. Nhưng, cháu cũng mong, ngòi bút của cô chú sẽ không được sử dụng như một công cụ để gây hấn, châm chọc, đả kích niềm tin trong sáng của một nhóm người nào…

Chúc tòa soạn một mùa xuân an bình.

Cháu

Show your support

Clapping shows how much you appreciated Nguyễn Vĩnh Phong’s story.