Cung Xà Phu — Ophichus quá ngốc khi yêu?

Người con của gia đình hoàng đạo, người con có tên gọi đủ đầy là Xà Phu, em có đủ mạnh mẽ để vượt qua những điều gian khó, em có đủ bao dung để thứ tha, em có đủ kiên cường để vượt qua phong ba sóng gió, vậy mà em lại thật sự thiếu thông minh, hoài ngốc nghếch để cứ mãi nghĩ suy rằng tình yêu là mãi mãi.

Em cứ mãi nghĩ rằng mọi thứ trên cuộc đời này có thể đổi thay, chỉ có duy nhất tình yêu chúng mình sẽ không bao giờ lay chuyển, hoa có đổi màu, gió có đổi hướng và trái đất có ngừng quay thì tình yêu vẫn trường tồn bất diệt. Nhưng rồi trái đất vẫn quay, nắng vẫn chói chang và gió vẫn thổi, chỉ có trái tim anh thôi thổn thức vì em, chỉ có bóng hình anh chẳng sánh bước bên em và lối đường về chiều nay mình em độc bước. Bởi vì em ngốc nên em phải chịu đau — cô gái à!

Em đã trót tin anh bởi những lời ước hẹn

Không biết trong mười ba thành viên của gia đình cung hoàng đạo có những ai ngốc nghếch như cung Xà Phu không? Em ngốc đến mức không nhận ra đâu là tình yêu chân thật đâu là lời chót lưỡi đầu môi? Em đã gặp anh vào một chiều Đông lạnh giá, trên con đường mòn ngập sắc tím bằng lăng, hai ánh mắt cô đơn chạm nhau vô tình gây thương nhớ. Lần đầu tiên trái tim một cô gái Xà Phu biết rung động vì tình yêu, em yêu anh bằng tất cả sự ngây thơ, hồn nhiên và một trái tim mỏng manh rất mực chân thành.

Hai đứa bước vào đời nhau từ những điều quan tâm, chăm sóc, chia sẻ nhau mọi vui buồn cuộc sống mang đến, bước qua bao tháng ngày, nắm tay nhau vượt qua bao khó khăn, kỷ niệm trao nhau nhiều đến mức hai cuốn nhật kí dày cuộm cũng chẳng còn sức chứa yêu thương mà anh và em trao nhau trong suốt chặng hành trình.

Em đã trót tin anh bởi những lời ước hẹn (ảnh minh họa)

Em nhớ như in anh đã từng nói với em một câu như thế này: Em không phải là người đầu tiên anh yêu, nhưng em sẽ là người cuối cùng anh trao niềm hạnh phúc, em sẽ dắt tay em đi đến cuối cuộc đời”. Ngày đó em xúc động muốn rơi nước mắt, cứ ngỡ em đã tìm được cho mình một bến đỗ bình yên. Em cứ suy nghĩ giản đơn rằng cứ yêu thương chân thành mình sẽ nhận lại bằng một tình yêu tương tự. Nhưng em đã lầm. Em đã đem niềm tin của mình trao trọn vẹn cho anh vô điều kiện, chẳng cần nghĩ suy ngày mai nếu không còn bên nhau liệu rằng mình có ổn. Anh à. Bây giờ thật sự thì em đã không ổn mất rồi anh có biết không anh?

Hóa ra không có tình yêu mãi mãi chỉ có một người mãi mãi nhớ yêu thương

Đến giờ này Xà Phu em vẫn chưa tin rằng anh đã thật sự không còn bên em nữa, cái yêu thương ngày xưa em vẫn ngẩng cao đầu tự hào với chúng bạn rằng em có một tình yêu tuyệt đẹp, em tự hào về anh, về cái yêu thương anh trao, về cái sự chở che mà ít người tình nào có được. Nhưng rồi điều gì tốt quá cũng hóa hư vô, em với anh giờ trở thành người xa lạ, xa lạ trong chính ánh mắt trao nhau, trong chính cái thành phố thân quen ngày xưa mình vẫn từng họ hẹn.

Hóa ra không có tình yêu mãi mãi chỉ có một người mãi mãi nhớ yêu thương (ảnh minh họa)

Thành phố mấy triệu người, mỗi người lại thuộc một cung hoàng đạo khác nhau, tính cách chẳng giống nhau, vậy mà anh và em có duyên gặp gỡ rồi yêu thương, mà giờ thoáng một giây mình ngoảnh mặt quay lưng thành người xa kẻ lạ. Một cô gái mạnh mẽ như em cũng chẳng thể đứng lên nổi sau khi cuộc tình mình tan vỡ, em đã từng trao tất cả tin yêu, đặt rất nhiều kì vọng, vẽ nên một viễn cảnh tương lai nơi có một không gian tươi đẹp chỉ có đôi mình, nơi yên bình chỉ có hạnh phúc và niềm vui.

Tất cả cũng đều do em ảo tưởng, anh đã đi rất xa, xa tít tắp mù khơi khuất dạng trời mây, còn em vẫn ngồi đây nhung nhớ về người đã từng là tất cả của cuộc đời em. Hóa ra chẳng có tình yêu nào là vĩnh cửu chỉ có niềm tin của con người là vĩnh cửu mà thôi. Em thấy ngại ngùng khi được sinh ra là một cô nàng Xà Phu mang danh mạnh mẽ và kiên cường, vậy mà em lại chọn cách yếu mềm trong chính con đường tình của chính cuộc đời em, em thấy mình không xứng đáng được là Xà Phu, vì chính em đã làm mai một tính cách đặc trưng mà vốn dĩ một cô gái Xà Phu cần phải có.

Kết luận

Thành viên thứ mười ba của gia đình hoàng đạo là Xà Phu — em thật tâm nhận về mình hết thảy sự ngốc nghếch bởi em chẳng biết cách yêu thương bản thân, bởi em quá dại khờ để vì người mà làm bản thân mình đau khổ, em đã dành trọn vẹn trái tim để trao cho người mà chẳng để lại một góc cho riêng mình những lúc bị tổn thương, để rồi giờ đây khi yêu thương không còn lành lặn, em chính là người nhận tất cả niềm đau. Cô gái Xà Phu — thật ngốc thật khờ, sao không mạnh mẽ lên để kiếm tìm một vòng tay yêu thương tốt hơn mà em xứng đáng có được.