Tháng Mười Hai – Thì Tương lai

(Một series tôi nhập vai tưởng tượng như series thư Bắc Kinh thôi)

Nói đến tương lai, chúng ta đều ước đoán. Nó là hứa hẹn, kế hoạch, dự định, đề nghị, mong muốn.

Tôi học tiếng Anh, nỗi ám ảnh là thì tương lai. Cô giáo bảo tôi, tôi dường như không có ý niệm về thì tương lai, huống chi là đống rắc rối động từ của nó. Nhưng cô giáo cũng bảo, hầu hết học sinh người Việt Nam đều vậy. Chúng tôi đang học một ngoại ngữ, không phải đang sống trong một sinh ngữ.

Mỗi lúc nhìn bảng động từ, cách dùng câu ở thì tương lai, tôi đều thắc mắc, sao người Anh (mà hình như cả người Pháp, Tây Ban Nha, Ý, Đức, Nga..,) đều bị ám bởi thời gian. Họ rành rẽ trong mọi thứ liên quan đến thời gian. Nhưng chẳng phải người phương Đông chúng tôi mới là người phát minh ra lịch trước đó sao?! Tôi thích Phật giáo ở điểm nhìn mọi thứ luân hồi, nhân – quả; đầu – cuối nối tiếp xâu chuỗi nhau. Tương lai cũng có thể là quá khứ, nó cũng có thể là hiện tại.

Tôi là người rất ít kế hoạch lớn và chỉn chu mà thích tuỳ hứng. Vậy nên, tôi ghét thì tương lai. Tương lai với tôi là một thứ vô định. Ai chắc chắn 100% về ngày mai.

Tuy nhiên, gần đây, trong giấc mơ, hay cả trong suy nghĩ của tôi, tương lai luôn đến. Đúng ra là hình dung, tưởng tượng về tương lai một cách thường xuyên. Tôi ước gì có đủ dũng cảm để nói với cô gái rằng “cô ấy là tương lai của tôi. Tôi muốn tương lai có cô ấy. Một ngôi nhà nhỏ, chúng tôi sẽ cùng nhau rời nhà vào buổi sáng đi làm (tôi chưa tưởng tượng ra rằng có hôn chào ngày mới với cô ấy như các bộ phim Tây không); về nhà vào buổi tối cùng nhau nấu ăn, cùng nhau dọn dẹp, cùng nhau xem phim, thảo luận về một cuốn sách.

Tháng trước, cô ấy giới thiệu cho tôi. một cuốn sách. Nó tên là “hai số phận”. Cô ấy bảo rất hay. Tôi chưa đọc. Lúc này tôi bỗng nhiên đâm sợ con số 2, nó như gợi ra sự chia ly, sự phân định rạch ròi. Tôi cũng đâm sợ khoảng cách. Trong tiếng Anh có từ “between” tương đương với từ tiếng Việt là “giữa”. Khoảng cách nào giữa hai chúng tôi? Nó bao xa và bao lâu?

Trong giấc mơ, tôi nhớ có lần đã dũng cảm nói với cô ấy về tương lai như thế. Nhưng cô ấy lặng lẽ hồi lâu rồi đáp lại. Không, chúng ta không có tương lai khi anh cũng không hình dung ra tương lai của anh nữa. Vậy thì tương lai nào cho chúng tôi? Có lẽ nỗi sợ bị từ chối của tôi trong đời thực đã theo tôi vào giấc mơ một cách ám ảnh.

Lúc trước, tôi đã có lần tranh cãi với người bạn về tương lai. Bạn ấy bảo tôi, tương lai là dự định, là kế hoạch của ta. Tôi bảo không chắc lắm. Tương lai là thứ nó sẽ đến, nó sẽ rất khác với hứa hẹn và hình dung. Tôi không thích hứa hẹn. Nhớ lúc đó tôi đã khẳng định mạnh mẽ và ngang bướng rằng, tôi chỉ biết tương lai khi có tương lai, nghĩa là khi nó đến. Nó chưa đến, làm sao biết được?

Thuở nhỏ, tôi chơi cờ vua rất khá. Gần như trong xóm tôi, trong lớp tôi, bạn bè tôi chưa ai thắng tôi. Nhưng đó là lúc nhỏ, trước khi vào lớp 8. Tuy thế, mỗi lúc tôi chơi có cá cược là tôi lại thường thua. Ba tôi bảo, tôi là người sợ thất bại, là người khó thành công. Có lẽ vậy. Tôi sợ thất bại nên tôi không chơi cờ vua nữa. Sau mỗi chuyện thất bại, tôi thường lảng tránh nó, không muốn nhắc đến nữa. Nó chỉ tìm đến và ám ảnh trong giấc mơ. Sợ thất bại nên tôi sợ nốt tương lai.

Một dạo tôi đọc sách dạy người ta sống chậm. Thế nào nhỉ. Hãy tận hưởng, hãy sống với mỗi sát na của hiện tại một cách hạnh phúc an lành. Nghe giống Phật dạy quá. Tuy nhiên, tôi chưa một lần thực hiện theo được.

(Còn tiếp) ahihi

Like what you read? Give Đặng Văn Thuận a round of applause.

From a quick cheer to a standing ovation, clap to show how much you enjoyed this story.