Thực tế ảo, múa đương đại và vấn đề xã hội

Hôm qua, khi làm việc cùng một nhãn hàng, lần đầu tiên mình được trải nghiệm công nghệ thực tế ảo và thực sự thích thú với nó. Công nghệ này thật hay vì nó cho mình những cảm giác như thật, cảm giác của mình khi chơi hôm qua giống như là đang chơi zipline trong thành phố, bay qua rất nhiều những tòa nhà khác nhau, có thể chạm được cả trực thăng hay những cành hoa anh đào. Lúc ấy, cái nảy lên trong đầu ngay lập tức là khả năng đây sẽ trở thành một phương tiện để ngành truyền thông, quảng cáo có thể ứng dụng và giúp khách hàng có được những trải nghiệm thương hiệu một cách đầy đủ và ghi nhớ được thương hiệu ấy lâu hơn, cũng như khả năng sẵn sàng kể về thương hiệu nhiều hơn.

Hôm nay, mình được xem phần trình diễn múa đương đại có tên “Nghiệm” do Chung Tử Dạ và Emily Navarra biểu diễn. Người bạn đi cùng mình sau đó có những hoang mang, có cái hiểu, có cái chưa hiểu sau buổi diễn nhưng bị một ấn tượng rất mạnh dù bạn không thích lắm với cách trình diễn của hai nghệ sĩ. Còn mình, phần trình diễn gợi lên những suy nghĩ liên tục về các vấn đề xã hội đang diễn ra xung quanh, về những cái đối lập của cùng một sự việc, sự vật và về cách ta hành xử với nhau trong thời đại kỹ thuật số. Chẳng hạn, cũng là tiếng chuông và tiếng mõ nhưng lúc nó lại mang đến cảm giác dễ chịu, bình an, ở một lúc khác là cảm giác thôi thúc, dồn dập, hoang mang, nghẹt thở và khi kết hợp với phần biểu diễn của hai nghệ sĩ, nó còn gợi đến những âm thanh của sự đổ vỡ, của sự tàn phá, của chiến tranh và đau thương. Hay như cách mà hai nghệ sĩ thể hiện trước màn hình là hình ảnh Facebook profile. Họ liên tục thay đồ, rồi đứng ngay vị trí ảnh đại diện với đủ tư thế, đủ biểu cảm trong đủ thứ tiếng tạp nham từ cuộc phỏng vấn nói về sử dụng Facebook đến câu chuyện thần kỳ của internet và mong muốn phổ cập internet toàn cầu, ngoài ra là những tạp âm khác, tất cả tạo nên những ồn ào, nhốn nháo y như mạng xã hội hiện tại. Phía sau những bức ảnh đại diện ấy luôn là một cái bóng. Trước mặt người ta sẽ thấy họ, nhưng chỉ cần người ta nhìn một hướng khác sẽ thấy, ảnh đại diện của họ chỉ là cái bóng của họ, cái mà họ muốn cho người ta thấy chứ không phải thực chính họ. Trong vở diễn còn có câu chuyện cá chết, có chuyện lũ lụt đang xảy ra và có cả những người bị chết do chiến tranh, do khủng bố.

Buổi diễn làm mình nghĩ đến công nghệ thực tế ảo hôm qua. Với mình, buổi diễn thành công khi gợi được lên trong mình những ấn tượng về các vấn đề xã hội đang xảy ra hằng ngày. Tuy nhiên rất nhiều người trong chúng ta không thực sự trải nghiệm được và hiểu được những vấn đề ấy đang cấp thiết ra sao. Việc ứng dụng thực tế ảo vào giáo dục, vào việc giúp nâng cao hiểu biết về những vấn đề xã hội là hoàn toàn có thể. Với tính “thực” rất sống động mà công nghệ này mang lại, những vấn đề toàn cầu như biến đổi khí hậu, nạn đói, mua bán động vật hoang dã, mua bán nội tạng, … có thể tiếp cận và tác động đến công chúng để giúp nâng cao nhận biết hay thay đổi hành vi được dễ dàng hơn. Cũng như phần biểu diễn nói trên, công nghệ thực tế ảo cũng có thể mang đến những cảm xúc mạnh để khiến con người ta phải suy nghĩ, nhìn nhận lại mình và tự thay đổi bản thân.

Mong rằng sẽ sớm được thấy những ứng dụng như thế để giải quyết các vấn đề xã hội trong tương lai.