Đi Tìm Con Đường Mình Sẽ Đi

Hôm trước đọc chia sẻ của em Bình Trần về Ken Jong, một bác sĩ từ bỏ 11 năm học tập để theo đuổi nghề diễn viên, và trăn trở của nhiều em nhỏ “gần tốt nghiệp cấp 3 và đại học nhưng cảm giác không thấy rõ được con đường phía trước mình đang đi”. Thấy mình của ngày xưa trong đó! Mấy hôm nay lo bán hàng kiếm cơm :D, hôm nay rãnh rỗi nên muốn chia sẻ một chút với bà con về con đường mà mình đã đi qua.

Nếu kể chi tiết một chặng đường gần 40 năm chắc cũng gần đủ để viết 1 cuốn hồi ký về cuộc đời mình, nhưng ngắn gọn thì có thể nói mình là một người “không suy nghĩ nhiều” (chứ không phải không biết suy nghĩ nhé! :D), và hành động vì những người mình yêu thương (đặc biệt là Ba Má), cũng như làm tốt những gì mình phải làm (đó là điều mình luôn tâm niệm).

Bạn có thể nói mình là một điển hình của một người con trong gia đình VN. Ba Má muốn mình trở thành bác sĩ, luật sư, thay vì mình muốn thi vô trường nghệ thuật sân khấu 3 để học và được hát cải lương! :D. Được một cái, Ba Má là người tâm lý, nên thay vì chửi bới, ép buộc, họ luôn có cách để mình nhận ra “thiệt/hại” của sự lựa chọn của mình so với mong muốn của họ. Ví dụ, để mình muốn hoặc muốn mình trở thành bác sĩ, Ba Má cho mình đọc truyện “Bác sĩ quái dị — Black Jack”, để rồi từ mong muốn của Ba Má, nó trở thành mong muốn của bản thân mình, là có thể trở thành một bác sĩ “giang hồ và tài năng” như anh Jack! :)

Nhưng người tính không bằng Trời tính (hay do ông bà thương), mình thi rớt trường Y, đậu vào khoa Sinh của trường Khoa học Tự nhiên. Và như nhiều phụ huynh khác, Ba Má cũng muốn mình ôn tập để năm sau thi lại Y (sao mà từ bỏ mơ ước có một bác sĩ trong nhà dễ dàng được chứ). Tuy nhiên, sau 1 học kỳ học ở khoa Sinh, mình về nhà nói với Ba Má rằng “con sẽ không thi vào trường Y nữa. Nếu học Y mà con sẽ chỉ là một bác sĩ bình thường (nằm ở top bét) thì thà con tốt nghiệp khoa Sinh trong top 1 hoặc 10 vẫn hơn …” Và thế là thoát nợ với trường Y. Một bài học sau này mình rút ra từ đây khi nhìn lại, đó là “không quan trọng bạn muốn học/làm gì, và làm gì thì làm, bạn phải nằm trong nhóm người giỏi nhất” (nhóm, chứ không cần phải cá nhân nhé!).

Thế là học khoa Sinh, nói thiệt là lúc đó cũng không biết học xong là để làm gì (và cũng chẳng quan tâm vì “không suy nghĩ nhiều mà”), cứ học và học tốt nó. Rồi đến lúc tốt nghiệp, cũng không biết sẽ làm gì. May mà Thầy hướng dẫn (Thầy Trần Linh Thước) giới thiệu cho một việc làm, nhưng khi đến đó phỏng vấn, mình có cảm giác “không thuộc về nơi đó”, thế là chạy về nói với Thầy Thước “dạ Thầy còn công việc nào khác cho em không!” :D (phải nói làm Thầy, làm Cô đúng là một “cái nghiệp!” mắc nợ những đứa học trò (như mình đây)!!! cho nên các bạn học trò, hãy thương và yêu quý Thầy Cô của bạn hơn đi nhé. Làm Thầy Cô cũng như làm Cha Mẹ vậy mà.)

Tại sao tôi nói ở trên “bạn phải nằm trong nhóm người giỏi nhất”?! Nếu không giỏi, bạn sẽ không có cơ hội được làm học trò của những người giỏi nhất. Và càng giỏi, bạn sẽ càng có nhiều cơ hội cho mình, dù trong bất cứ ngành nghề gì. Hãy ghi nhớ điều đó và làm tốt nhất những gì mình đang làm và phải làm các bạn nhé! Thầy Thước khi ấy là Trưởng Khoa Sinh, và vì là học trò của Trưởng Khoa và nằm trong top đầu sinh viên tốt nghiệp, mình “dễ dàng” được nhận vào công việc mà Thầy giới thiệu cho. Thế là gia nhập vào đội ngũ cán bộ trẻ của Khoa Môi trường của Trường Khoa học Tự nhiên. :D

Được giữ lại trường, thế là không còn con đường nào khác ngoài việc tiếp tục học lên (cao học và tiến sĩ). Mà nếu đã phải học thì đi học nước ngoài cho nó đáng!!! (mặc dù lúc đó không hề nghĩ đến nước Mỹ, nếu không muốn nói “không chơi với kẻ thù!!!” :((( ) Từ một người không biết phải đi đâu về đâu và làm gì, tự nhiên mình có một mục tiêu và hướng đi vô cùng rõ ràng, cộng thêm 1 động lực phải đi nước ngoài thật to lớn.

Tới đây cũng chỉ mới 1/3 đoạn đường mình đã đi qua. Rồi đi Mỹ học tiến sĩ, rồi quay về VN và thành lập công ty như ngày hôm nay. Những bước ngoặt cuộc đời này cũng rất thú vị với nhiều trải nghiệm và bài học hay. Khi nào rãnh sẽ viết tiếp cho bà con hen. :D

Như Bình Trần nói “Vậy nếu các bạn mới 17, hay 21 các bạn cũng đừng quá lo khi không biết con đường mình sẽ đi ra sao. Mình nghĩ điều tích cực ở đây là các bạn đã dám đặt câu hỏi cho bản thân. Mình hy vọng rằng, thật là sớm, các bạn sẽ tìm và dám đi cho con đường mình tìm được như Ken.” (và như tôi đây :D)

Để chốt lại phần này, và như một lời nhắn nhủ dành cho các bạn trẻ, hãy nhớ và tâm niệm 1 điều “không quan trọng bạn muốn học/làm gì, và làm gì thì làm, bạn phải nằm trong nhóm người giỏi nhất”. Cứ làm tốt những gì bạn phải làm hãy cứ bước về phía trước đừng do dự, cuộc đời sẽ dẫn dắt, và cơ hội sẽ mở ra! :)

(nhớ đón đọc phần tiếp theo nha :D)