Tối qua, sau khi cùng em nghe bài hát Mưa tình yêu – Hồ quỳnh Hương, anh cảm thấy trong lòng một nỗi buồn da diết, vì sao thế! vì sao anh lại thế nhỉ. Chẳng phải anh với em đang nghe nhạc và, đang trò chuyện cùng nhau sao. Đúng là thế, nhưng vấn đề chính là khoảng cách, anh và em cùng lúc nghe, chứ không cùng ngồi cạnh nhau, anh thấy buồn vì thấy thương em vô vàn, anh thương người con gái đã thương yêu anh thật lòng phải xa cách người mình yêu, phải gửi những nhớ thương vào trong gió để nơi phương xa đó anh cảm nhận được qua từng nhịp đập của trái tim.
Anh thương em vì thân con gái mong manh và cần lắm những che chở và quan tâm của người mình thương yêu.
Có lẽ xa cách này sẽ làm anh càng thêm thương, thêm trân trọng tình yêu thương mà em dành cho anh.
Hà Nội đang mưa và nhớ Sài Gòn lắm lắm!
Thương ko biết nữa. Htại là Thương thấy vậy. Thương ko kiềm chế được cảm xúc của mình lúc này nữa. Thương đang khóc vì nhớ ai đó quá
Mỗi khi nhớ về Nhớ Thương cảm thấy hạnh phúc lắm
Là xa lắm ý… Hnay Thương thấy nó chẳng còn được gần chút nào nữa
Em cũng thế. em cũng rất buồn và nỗi nhớ da diết đến người em đã dành trọn yêu thương. Những giọt nước mắt, những xúc cảm nghẹn ngào mà thậm trí em không thể kìm nén được. Em nhớ anh lắm lắm. Và khi ấy trái tim anh rung rung lên, cảm xúc ấy thật nghẹn ngào, khoảnh khắc ấy, khắc thấy mùa hạnh phúc đang trào dâng trong anh, xen lẫn nỗi nhớ niềm thương, anh rất muốn chạy ngay đến bên em, để ôm em và cho em mượn bờ vai để tựa vào. Những giọt nước mắt em rơi, là những giọt nước mắt của hạnh phúc, của nhớ thương, của niềm tin yêu đến anh. Em. Anh muốn cảm ơn em, về những điều tốt đẹp và cao quý em dành cho anh. Anh thật sự yêu thương em.
Email me when Nhớ Thương publishes or recommends stories