Khi tôi bay hạng Siêu Cao Cấp (Suites Class) trị giá $23,000 của Singapore Airlines

Trải nghiệm từ hãng hàng không tốt nhất thế giới, từ Singapore đến New York.

Bài viết gốc tại: dereklow.co

Năm 2008, Singapore Airlines giới thiệu hạng bay Siêu Cao Cấp (Suites Class), hạng sang trọng nhất trong tất cả các hạng bay mà các hãng hàng không thương mại đang giới thiệu trên thị trường.

The Suites là hạng bay độc quyền dành cho máy bay A380 của hãng, và không chỉ dừng lại ở việc cung cấp giường nằm phẳng, hãng còn mang đến cho bạn một khoang nằm cá nhân được ngăn cách bởi cửa trượt nhằm giúp bạn tận hưởng hoàn toàn không gian nhỏ bé sang trọng. Nội thất được thiết kế bởi nhà thiết kế du thuyền sang trọng của Pháp Jean-Jacques Coste và đi kèm là một chiếc ghế bành da mềm mại sang trọng khâu tay bởi các thợ thủ công bậc thầy người Ý Poltrona Frau. Có lẽ nổi tiếng hơn tất cả, Singapore Airlines đã trở thành hãng hàng không thương mại đầu tiên và duy nhất cung cấp giường đôi trên bầu trời.

Tuy nhiên, trải nghiệm đi kèm với một mức giá cực kỳ đắt. Với mức giá khứ hồi S$23,000 (tương đương US$18,400), hầu hết mọi người khó có thể mua được trải nghiệm này.

Trước đây, cách duy nhất để một người bình thường để bay hạng Suites là thông qua một khoản vay ngân hàng. Sau đó, tôi chợt nhớ rằng hầu hết các giá trị tài sản cá nhân của tôi tồn tại trong dặm bay thường xuyên chứ không phải là tiền mặt.

Do đó vào tháng 9 năm 2014, sau khi tiêu cực nhiều tiền vào hàng ngàn dặm bay trên không…
Tôi được đặt một vé trên hạng Suites đến New York!

Đây là chuyến đi của tôi qua hình ảnh.

Tôi đến sân bay Changi Singapore và tiến vào quầy check-in của hãng Singapore Airlines.

Khi tôi đứng xếp hàng check-in, tôi nhanh chóng được chào đón bởi đội ngũ nhân viên.

"Chào buổi tối thưa quý khách, làm thế nào tôi có thể giúp quý khách?"

Tôi chợt nhận ra một điều quan trọng nên tôi vội bước đi với lời xin lỗi “Ồ, không, xin lỗi” khỏi cô gái đang ngạc nhiên vì hành động kỳ quặc của tôi.

Tôi đã gần như quên rằng Changi có một phòng check-in sang trọng đặc biệt cho hành khách First Class và Suites.

Bên trong, nó trông giống như một tiền sảnh khách sạn, và thậm chí có một người mang vác hành lý hành lý của bạn.

Thú vị hơn, hành lý của tôi không cần phải cân đo kiểm tra trọng lượng. Tôi đoán rằng khi bạn bay hạng Suites, bạn có thể mang cả đống hành lý nhét đầy đá trong đó mà chẳng ai phàn nàn điều gì cả.

Ngay sau đó, tôi đã sở hữu Tấm Vé Vàng (The Golden Ticket).

Bay hạng Suites cũng bao gồm một lời mời đến với Phòng Chờ Cá Nhân (The Private Room), nơi mà các nhân viên đã tự hào nói rằng “cao cấp hơn cả Hạng Nhất (First Class)".

Tôi đến phòng chờ và được một tiếp viên chào đón. "Tôi có thể đưa ngài đến với The Private Room được không?" Cô hỏi.

Tôi bước theo cô đi qua khoảng 50-60 người trong phòng chờ hạng Thương Gia. Cô đi đặc biệt nhanh, dường như sợ rằng tôi sẽ phiền lòng bởi sự hiện diện của giai cấp công nhân. Ở đây tôi đã được chuyển giao cho một tiếp viên khác, người dẫn tôi đi qua phòng chờ Hạng Nhất, và sau đó thông qua một cửa đôi trượt tự động trước khi tôi được chuyển giao cho thêm một tiếp viên nữa.

Cuối cùng, sau 10 dặm qua lối đi bí mật và được hộ tống bởi 3000 người, tôi cũng đến được The Private Room.

Bước vào các bức tường của The Private Room, các nhân viên chào đón tôi bằng tên. Có vẻ như tất cả bọn họ đều đã biết tôi ngay cả trước khi gặp tôi.

Tôi không đói lắm nhưng tôi đã nghe qua lời khen ngợi về phòng ăn. Vì vậy, tôi ngồi xuống, gọi một ly sâm banh cùng món Gà và Cừu Satay nướng.

... và sau đó là món Tôm Hùm Boston Nướng 3 Loại Phô Mát Gruyere, Emmenthal và Cheddar.

... cuối cùng là Burger Thịt Bò Mỹ Cao Cấp cùng Gan Ngỗng, lá Rocket và Trứng Chim Cút Chiên. À, cả một Sinh Tố Xoài nữa.

Sau khi cực kỳ no, tôi nhận ra đến lúc phải lên máy bay rồi.

Có một lối đi tốc hành chỉ dành riêng cho hành khách hạng Suites. Đứng ở đầu bên kia của lối đi là một tiếp viên hàng không sẵn sàng chào đón tôi.

"Chào buổi tối ông Low!"

Tôi nhận ra rằng họ sẽ gọi tôi bằng bất cứ tên gì tôi chọn trong hồ sơ Singapore Airlines KrisFlyer của tôi. Tôi ngay lập tức hối tiếc vì đã không chọn tên Chủ tịch Low hoặc Hoàng tử Derek.

Tôi được hộ tống đến phòng của tôi.

Tôi chọn phòng ở giữa để có thể nối với một phòng liền kề khác để tạo thành giường đôi.

"Ngài có muốn một ly Dom Perignon không, thưa ngài?" Câu trả lời duy nhất có thể chấp nhận được cho câu hỏi này đương nhiên là: Có.

"Thưa ngài, ngài muốn một bản sao của tất cả các tờ báo chúng tôi có trên máy bay ngày hôm nay?"

Tại thời điểm này, các thành viên phi hành đoàn xuất hiện để tự giới thiệu cá nhân họ với tôi. Trong số đó là Zaf, tiếp viên trưởng của chuyến bay.

Hóa ra anh Zaf là người trên video hướng dẫn an toàn bay của hãng.

Zaf nói với tôi rằng chỉ có 3 hành khách trong tổng số 12 phòng ở đây, và anh ấy đùa rằng tôi có thể hưởng thụ phòng ngủ, phòng ăn và phòng khách nếu muốn.

Do đó, tôi chọn phòng ăn của tôi.

Với ly Dom Perignon và Iced Milo trong tay, đã đến lúc máy bay cất cánh.

Tôi tận dụng thời gian này để khám phá những gì được cung cấp trên máy bay. Ví dụ như tai nghe Bose này đây.

Đây là bộ đồ dùng tiện nghi cá nhân Salvatore Ferragamo, trong đó có cả một chai nước hoa còn chưa khui.

Mọi thứ khác là đều mang nhãn hiệu Givenchy: chăn, gối, dép đi trong nhà và đồ ngủ.

Ngay khi máy bay đạt độ cao cân bằng, tôi được mời một loại nước uống khác.

Nhận ra đã hầu như 1 giờ sáng rồi mà tôi chỉ mới vừa hưởng thụ một chút trải nghiệm cao cấp nên tôi quyết định kêu một ly cà phê để thức lâu hơn.

Tôi không rành về cà phê lắm, nhưng tôi biết loại Blue Mountain Jamaica là loại cực kỳ đắt. Một kg hạt cà phê Blue Mountain được bán với giá $120 tại Philz Coffee.

Do đó tôi gọi một ly Blue Mountain, và nhận được lời khen từ anh Zaf “Ngài quả là một người sành điệu về cà phê.”

Zaf quay trở lại cùng ly cà phê và chỉ thêm cho tôi biết về các loại cà phê thương hạng mà họ phục vụ, cũng như tại sao Blue Mountain là loại “đặc biệt nhất”.

Tôi uống một hơi hết ly cà phê và giả bộ gật gù thưởng thức hương vị cân bằng quyến rũ của cà phê Blue Mountain.

Tôi hỏi Zaf về loại trà ngon nhất ở đây, và anh ấy nhanh chóng mang rang một tách TWG của Paris-Singapore.

Sau đó, anh ấy cúi xuống gần tôi khi tôi thưởng thức trà. Anh kể cho tôi nghe về những lá trà chất lượng cao nhất, về túi đựng trà được thêu bằng tay, về hương hoa anh đào thơm ngát và các loại trái cây đỏ được ướp cùng trà. Tôi nhớ mang máng rành anh còn nhắc đến lịch sử của ngành trà và East India Company, nhưng tôi không chắc về đoạn này.

Zaf nói rằng anh đã làm việc cho hãng 19 năm rồi. Khoảng 2 hay 3 năm trước, anh còn phục vụ cho Leonardo DiCaprio và Morgan Freeman trong hạng bay này.

Tôi đoán rằng Zaf khá rành về trà và cà phê, nên tôi hỏi anh một chủ đề khác “Anh có thể đề xuất một bộ phim cho tôi được không?”

Anh chọn bộ phim The Grand Budapest Hotel, một bộ phim khá hay mà thực lòng tôi rất thích. Ngạc nhiên hơn, anh ấy còn kể được tên diễn viên, đạo diễn và nhận xét về diễn xuất thông minh của họ trong bộ phim.

“Thật là đáng kinh ngạc!” tôi la lên. “Anh có phải là chuyên gia điện ảnh không?”

“Tôi chỉ là một người yêu phim thôi,” anh ấy trả lời một cách khiêm tốn.

“Tôi sẽ gọi anh mỗi khi tôi cần đề xuất về phim trong tương lai nha!”

“Uhm, được thôi!” anh trả lời với khuôn mặt sáng bừng.

Khi tôi yên chỗ, dịch vụ ăn khuya bắt đầu.

Vì đã ăn ba món lúc ở phòng chờ, tôi không thực sự đói lắm nên tôi gọi set ăn khuya gồm 5 món.

Tôi chọn trứng cá Malossol cùng salad tôm hùm và thì là cho món khai vị. Sau khi ăn sạch dĩa trong vòng ba nốt nhạc, tôi gọi đến món thứ hai.

Món khai vị thứ ba của tôi là Gan Ngỗng cùng salad cam-thì là, củ cải đường và lá Mizuna.

Tôi chọn Mì Cá cho món chính.

Và cuối cùng là bánh vani xứ Bavarois cùng sốt quả mâm xôi cho món tráng miệng.

Sau khi ăn khuya, tôi quyết định đi lại xung quanh máy bay để tiêu hóa bớt thức ăn. Tôi hỏi phi hành đoàn liệu họ có thể dẫn tôi vòng quanh chiếc A380 được không, và họ sẵn lòng dẫn tôi đi.

Chúng tôi đi lên cầu thang phía trên đến khoang Thương Gia, di dọc xuống theo chiều dài của khoang cao hơn, và vòng xuống phía dưới một cầu thang xoắn ốc đến khoang Hạng Trung (Economy Class). Zaf kể rằng anh rất muốn đưa tôi đến buồng lái của phi công, nhưng quy định hãng không cho phép vì lý do an ninh.

Khi tôi quay trở lại phòng của mình, đèn đã được tắt, ngụ ý rằng đã đến giờ ngủ.

Ở hạng Suites, bạn không chỉ nằm trên ghế trải dài ra thành giường. Thay vào đó, bạn đứng qua một bên chờ các tiếp viên của Singapore Airlines chuyển đổi phòng của bạn thành một phòng ngủ thực thủ, với một tấm nệm mềm mại phủ trên một chiếc giường cỡ lớn. Khi phòng kế bên trống, tấm ngăn cách giữa hai phòng có thể được gỡ ra để tạo thành cả một giường đôi.

Zaf và một tiếp viên nữa đang dọn giường.

Tôi thực sự không biết phải diễn tả bằng lời như thế nào khi tôi thấy điều này.

Chắc tôi cần cả một bài thơ để miêu tả điều này đáng ngạc nhiên như thế nào.

Tôi nhảy ngay vào giường, vùng vẫy như một đứa trẻ nhỏ.

Cả tiếng tiếp theo tôi nằm trườn đủ mọi tư thế.

Nếu ai đó nói rằng chuyến bay này có vẻ thật cô đơn. Đây là câu trả lời của tôi:

Và khi bạn đang làm những chuyện ngớ ngẩn như vậy trong phòng, bạn có thể dùng nút “Đừng làm phiền” để hoàn toàn được tự do.

Trong suốt chuyến bay, tiếp viên hàng không sẽ để mắt đến bạn mỗi 3 phút mà không hề mang cảm giác khó chịu hay bực bội cho bạn. Họ chỉ nhẹ nhàng nhìn thoáng qua khi đi ngang bạn.

Tôi đi đến phòng vệ sinh để thay bộ đồ ngủ mà tôi được cung cấp.

Đây là nhà vệ sinh, bạn còn mong điều gì hơn thế nữa?

Có một chiếc ghế gập xuống còn thoải mái hơn cả ghế ngồi trong hạng Economy.

Từ đó về sau, tôi bắt đầu chìm vào giấc ngủ. À, dĩ nhiên là không phải trong nhà vệ sinh đâu.

Khi tôi nhìn vào đồng hô lúc thức dậy, tim tôi chợt trùng xuống. Chỉ còn khoảng 3 tiếng nữa là đến Frankfurt. Tôi đã ngủ trong 6 tiếng, tương đương với khoảng $6,000 trong chuyến bay.

Do đó, tôi lấy lại tinh thần bằng cách yêu cầu một thanh sô cô la, và được mang đến tận hai thanh.

Chúng tôi hạ cánh tại Frankfurt trong khoảng 2 tiếng. Cả ba hành khách trong hạng Suites được hộ tống đến phòng chờ cao cấp Lufthansa Senator, nơi mà có cả một phòng spa và tắm nước nóng.

Quay trở lại máy bay, một phi hành đoàn mới đã sẵn sàng cho chuyến bay đến New York.

Đã 8 giờ sáng và tôi quyết định bắt đầu ngày mới bằng một ly Singpore Sling.

Tôi đặt trước bữa sáng bằng dịch vụ Book the Cook của Singapore Airlines.

Dịch vụ này cho phép bạn đặt một bữa ăn được chế biến dành riêng cho bạn trước chuyến bay.

Tôi thưởng thức tôm hùm Thermidor cùng măng tây phết bơ, cà chua nướng và cơm Saffron.

Món tráng miệng là món gì tôi cũng không nhớ rõ tên nữa.

Khi tới lúc nghỉ trưa, tôi không muốn phiền các tiếp viên nên tôi yêu cầu dọn giường đơn thay vì giường đôi.

Vách ngăn ở giữa được trượt lên để tạo thành một bức tường.

Ngay cả giường đơn cũng thật rộng rãi.

Khi thức dậy, tôi ngay lập tức được phục vụ bữa ăn thứ hai mà tôi đã chọn qua dịch vụ Book the Cook.

Phi lê bò Mỹ thượng hạng nướng bởi đầu bếp nổi tiếng Alfred Portale.

Ngay khi chúng tôi đáp tại sân bay New York, tôi nhận thấy có một vấn đề mới: tôi chẳng muốn rời khỏi máy bay chút nào.

Trung thực mà nói, sau khi được phục vụ Dom Pérignon trong một phòng đôi trên độ cao 36,000 feet, tôi không chắc rằng có trải nghiệm bay nào tốt hơn thế này nữa không.

Nhưng cuối cùng tôi cũng phải rời máy bay, bởi vì New York đang chờ đón tôi.

Bài viết gốc tại: dereklow.co

Derek là một kỹ sư và doanh nhân. Anh đã tạo ra Berkeley Ridiculously Automated Dorm (BRAD), một video cực nổi trên Youtube với lượng view chỉ thấp hơn 10 Cutest Cat Moments. Anh đã được phỏng vấn bởi tạp chí TIME, Forbes, CNN, The Guardian và TechCrunch. Anh cũng biết rằng việc viết một bản lý lịch của chính mình bằng ngôi thứ ba ngớ ngẩn như thế nào ☺.

One clap, two clap, three clap, forty?

By clapping more or less, you can signal to us which stories really stand out.