You Are My Youth

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, cho dù bị cảm, vẫn muốn quay lại để được ướt mưa thêm một lần nữa.

Một ngày mà hễ mỗi lần truy cập fb là lại dễ dàng bắt gặp những dòng trạng thái, hình ảnh CBN bế giảng, vậy là lại thêm một lễ trưởng thành nữa diễn ra. Thì ra 1 năm trước, mình cũng đã có một bế giảng cuối đầy ý nghĩa; năm nay vẫn là những thầy cô ấy, nhưng không phải là CBN mà mình từng gắn bó nữa rồi. Có vậy mới nhận ra mình thực sự thấy nhớ mái trường Chuyên cũ, những năm tháng cấp 3 của mình ở đó, nhớ về tất cả mọi điều mà mình và bạn đã cùng nhau trải qua…

Bản thân viết chẳng hay, mà thực lòng mà nói thì mình vốn ko thích viết lách dài dòng bao giờ. Nhưng hôm nay, sau 1 năm ra trường, cũng là khi một thế hệ học trò khác của CBN trưởng thành, tự tin tưởng bản thân rằng mình cần viết gì đó, để lưu lại, để nhắc nhở bản thân rằng mình đã từng có một thời học sinh đáng nhớ đến thế. Hơn nữa, từ trước đến nay mình vẫn tự thấy mình là người giàu cảm xúc & giàu tình cảm; song thời gian gần đây mình thấy khá khó trong việc giãi bày suy nghĩ, cảm xúc, gần như tất tần tật những gì mình nghĩ mình cảm nhận được mình đều giữ khư khư trong lòng, dù biết có những điều cần phải nói ra. Thế nên, cũng là cần thiết phải viết để chính mình biết rằng mình không chai lì cảm xúc.

CBN, 26/05/2016

Hầy, lẽ ra mình phải viết từ 1 năm trước rồi, cảm xúc sẽ đầy đặn hơn…

Mình tin ai cũng cảm thấy rằng cấp 3 chính là quãng thời gian đẹp nhất thời học sinh. Nếu không thì đã chẳng có nhiều bộ phim nói về thời học sinh những năm cấp 3 như thế rồi. Cấp 3 cho chúng ta những người bạn chân thành nhất, dù đến phút chót, sau những lần cáu giận hay mâu thuẫn ta mới nhận ra tấm lòng của nhau. Cấp 3 là lúc ta thấy mình trẻ trung, năng động, năng lượng vô tận hơn bao giờ hết, ta có thể cùng nhau làm những điều điên rồ nhất, thậm chí chẳng cần nghĩ đến kết cục, đúng kiểu nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò. Cấp 3 là lúc để ta chia sẻ với nhau những ước mơ, dự định sau này, ít nhất cũng là một ngôi trường Đại học mong ước bấy lâu, dù rằng khái niệm “tương lai” với ta lúc đó còn khá mơ hồ. Cấp 3 cũng là khi ta có cảm xúc đơn phương với một người khác giới mà không bao giờ được đáp lại, điều mà có khi cả đời ta sẽ không quên, hoặc cũng có khi ta có một mối tình đẹp thuở học trò, song hành cùng ta đến cả những năm tháng Đại học…Tất cả những điều đó, dù đẹp dù xấu, dù hoàn thành hay còn dang dở, thành công hay thất bại, cuối cùng theo năm tháng trôi đi, khi nhìn lại ta có thể mỉm cười mãn nguyện, trong lòng thấy nhẹ bâng vì nhờ có những thứ đó, ta mới có những năm cuối cấp đẹp đẽ, đáng để ta hoài niệm đến thế.

Câu nói duy nhất mà thầy cô không gạt chúng ta chính là: “Thời gian ba năm thật sự rất ngắn.”

Mưa rào ở CBN, view từ kí túc xá, Ruồi kìa! :3 (Ảnh: chắc do Dậu chụp)

Hmm…Cứ tưởng mình đủ điềm tĩnh và lí trí để không bị chi phối bởi những xúc cảm khi kỷ niệm của những năm cuối cấp được gợi lại, cho đến khi nhìn thấy những hình ảnh của một thế hệ khác đi sau mình chuẩn bị rời xa CBN. Thì ra sau 1 năm, cảm xúc của mình bây giờ so với ngày bế giảng cuối ấy vẫn chẳng chai sạn đi nhiều…Thì ra sau 1 năm, mình vẫn không mạnh mẽ gì hơn so với mình của 1 năm trước…Lí do sau 1 năm tốt nghiệp cấp 3, khi nhớ về trường cũ — một không gian cũ, những kỷ niệm với những người bạn, người thầy cấp 3, mình vẫn còn xúc động ghê gớm chính là bởi những năm tháng học sinh của mình ở đây quá đáng nhớ. Vui vẻ hạnh phúc thật nhiều mà buồn đau cũng thật nhiều, tuổi trẻ mà!! :). Thực lòng mà nói, dù đã có một bế giảng lần cuối cùng thời học sinh thật ý nghĩa, cũng không thể lờ đi sự thật rằng 3 năm cấp 3 của mình ở CBN đã diễn ra không trọn vẹn như mình hi vọng. Nhưng chính bởi sự không trọn vẹn ấy mới khiến mình thấy nuối tiếc, để vì nuối tiếc mà mình sẽ không quên.

- Tuổi trẻ là gì? — Là tiếc nuối!

Dù thế nào, mình nghĩ mình mang ơn CBN…

Nếu hè năm 2013 thi vào lớp 10, CBN chỉ lấy 1 lớp Anh thôi, có lẽ mình đã trượt thẳng cẳng rồi. Nếu thế, mình đã chẳng được tiếp tục học với những đứa bạn cấp 2, chẳng được gặp những người bạn mới đến từ những huyện khác, những người mà ai cũng có tài năng, phẩm chất riêng mà bất cứ ai mình đều trân trọng.

Nếu không phải là Chuyên, có thể mình đã không có những kỷ niệm thời học sinh đáng nhớ thế. Ngày xưa thì ao ước lên Đại học, lên Hà Nội thủ đô, thoát khỏi cảnh học hành cày cuốc mệt mỏi áp lực ở Chuyên, thoát khỏi cái thành phố nhỏ bé đi tí là hết này. Thì ra chẳng nơi nào mình tìm được những người bạn có thể chân thành với nhau như thế, hay những người thầy cô nhiệt tình giảng dạy, quan tâm lo lắng cho mình nhiều đến thế. Giờ thì chỉ muốn trở về với không gian cũ, nơi có những con người cũ. Muốn cùng bạn bè ngồi với nhau giải đề thi ĐH, rồi trống ra chơi là rủ nhau ra sân đá cầu. Đơn giản mà lại không thể nữa rồi.

Nếu không phải Chuyên, biết đâu đấy mình đã chẳng đỗ được trường Đại học mình mơ ước. Không phải Chuyên, mình đã chẳng có nhiều thứ…

Nếu không phải Chuyên, thì…
Nếu không phải Chuyên, mình đã không được ăn xôi/bánh mì của chú này :)). Đúng kể từ khi tốt nghiệp cấp 3, mình đã không một lần nào gặp lại chú bán xôi này nữa. (Ảnh: CBN Corner)

Phải công nhận rằng cấp 3 ở CBN đã cho mình nhiều điều quý giá. Và cả sự không trọn vẹn khiến mình nuối tiếc cũng là một trong những điều quý giá ấy vì nó khiến mình không thể quên. Mình nuối tiếc vì đã có khoảng thời gian lớp cấp 3 của mình phải trải qua cảnh không khí lớp ngột ngạt và căng thẳng vì hiểu lầm, khiến cho thời gian sống vui vẻ bên nhau không đủ nhiều để thấy thỏa mãn (mình cũng phải trách chính mình lúc ấy đã thờ ơ vô cảm vô cùng). Mình tiếc vì mình và thằng bạn chơi thân từ lớp 6 đã không có năm học cuối cấp thật vui vẻ cùng nhau. Mình tiếc vì đã chẳng thể chụp tấm ảnh kỷ yếu hẳn hoi nào với nó, được hôm bế giảng thì chụp được vài cái nham nhở xấu xấu bẩn bẩn vì trời mưa mà vén quần đi chân đất. Dù không phải lỗi của mình, nhưng khi ấy, nhìn một người thân rời xa mình — và mình đã nghĩ là mình mất bạn thật rồi, không tránh được sự đau lòng. Lần đó đã khiến mình thấu được rằng, việc mất đi một người bạn thân bao năm — người mà mình luôn tin tưởng và cũng chẳng bao giờ phải tiếc rẻ điều gì với nó, thậm chí còn đau lòng hơn cả việc chia tay người yêu hoặc theo đuổi một người mà không được đáp lại.

May mắn là…

Mình tự nhủ mình sẽ không bao giờ quên ngày bế giảng cuối cùng thời học sinh và cả đêm trước hôm bế giảng nữa.

Anh 1 (K21-CBN), 25/05/2016

May mắn là, bạn bè dù đã có những lúc mâu thuẫn, giận dỗi nhau vì hiểu lầm thì rốt cục đến phút chót tất cả đã có thể thoải mái ngồi lại bên nhau giãi bày, nói lời cảm ơn & xin lỗi. Những nụ cười, giọt nước mắt, những cái ôm siết,…cuối cùng cũng hiểu lòng nhau. Hơn 2h sáng, đứa không say bia thì cũng díp mắt lại vì buồn ngủ và mỏi mệt sau một ngày dài như thể cháy lần cuối cùng nhau vậy.

“Ngồi gần bên nhau sao không nói nên câu 
Chỉ thấy đêm trôi thật dài…”
Bye Bye — Oplus // http://mp3.zing.vn/bai-hat/Bye-Bye-OPlus/ZW7UZADC.html

May mắn là, bế giảng cuối cùng thời học sinh của mình, mình có thể ôm những người bạn của mình mà chưa bao giờ mình thấy khoảnh khắc đó thiêng liêng và chân thành đến vậy. Mình đã có thể ôm thật chặt người con gái mà mình yêu mà tự nhủ rằng hai đứa đã cùng nhau đi qua tuổi 18 thật đẹp và sẵn sàng cho những thử thách mới. Mình đã vừa khóc vừa ôm lấy thằng bạn mà tưởng chừng như mình đã mất nó rồi. Và mình cũng đã có thể ôm những người đã là một phần đáng nhớ trong những năm tháng tuổi học trò của mình.

Ít ra với riêng mình thì đó là may mắn.


Tạm biệt để bắt đầu hành trình mới

Mình phải khẳng định lại rằng, chẳng có quãng thời gian nào đẹp hơn những năm tháng cấp 3 đâu. Tầm này năm ngoái còn chưa thấm điều đó đâu, nhưng giờ thì bản thân mình thấy thấm rồi. Năm nhất Đại học cũng sắp trôi qua, Đại học không hào nhoáng đẹp đẽ đầy mơ mộng như hồi cấp 3 ta vẫn nghĩ đến. Đi rồi mới thấy cấp 3 là nhất, những người bạn cấp 3 không ai sánh bằng, những người thầy cô năm ấy cũng là những người nhiệt huyết nhất, và những kỷ niệm thời cuối cấp là đẹp nhất.

Hmm…Bế giảng năm ngoái mình khóc khá nhiều vì cứ ngỡ là ra trường rồi sẽ chẳng thể gần gũi nhau như trước nữa, rồi tiếc nuối đủ chuyện, rồi thì ra trường rồi tình cảm sẽ theo thời gian mà phai nhạt đi thôi…Giờ nhớ lại thì vẫn còn khá xúc động, nhưng với tâm thế, suy nghĩ khác @@ Thì ra chào tạm biệt nhau để bắt đầu hành trình mới của mỗi người, chứ không phải không bao giờ gặp lại. Mình thấy mừng cho tất cả vì đã trưởng thành, mỗi người đã chọn được cho mình một con đường có vẻ khá phù hợp rồi. Thực lòng muốn chúc cho tất cả những người bạn của mình sẽ hạnh phúc và thành đạt!

Thành công nhé! :)
Trong ảnh trên ngoài lớp cấp 3 của mình thì còn có cô Dung chủ nhiệm dạy tiếng Anh, cô thường in đề cho cả lớp làm nhưng đề nào bọn mình cũng search được gg ra đáp án để chép! Còn trung tâm bức ảnh là cô Huyến dạy Văn, môn mà học thêm buổi chiều lớp rất hay rủ nhau trốn học :3

To K22-CBN:

Ra trường trước chúng nó có 1 năm thôi mà giờ đã thấy mình già cỗi, lạc hậu…trong khi chúng nó thì tài năng, đầy nhiệt huyết. Cũng thực sự ghen tị với các khóa sau vì vừa được học trường Chuyên cũ vừa được trải nghiệm môi trường Chuyên mới. Mong rằng đây là động lực để các em khóa sau duy trì và phát huy những phẩm chất của mình, mong các em ấy sẽ chinh phục vũ môn thành công, đỗ được trường ĐH mong muốn và làm rạng danh thêm CBN.

K22 CBN (Ảnh: Nguyễn Phú Đức)

Chào :3

Lan man linh tinh quá :3 dù sao mình sẽ không quên, nhưng có chút gì đó lưu lại vẫn tốt hơn.

// Bài đầu tiên publish lên Medium, theme là cấp 3 ở CBN, cũng xứng đáng :s